Tiểu Lâm thị là thứ nữ Lâm gia, vẫn luôn bất hòa với mẫu thân Quý Thiền, nhưng mấy năm nay còn có qua lại.
Quý Thiền trước kia nghe lén các ma ma nói chuyện phiếm, nghe đâu rằng thưở thiếu thời Tiểu Lâm thị ái mộ anh rể tương lai Tấn Dương Hầu, vì thế còn gây ra chuyện không nhỏ, có điều rất nhanh bà ta đã bị gả cho tiến sĩ nhị bảng năm đó Triệu Minh.
Các ma ma đều cảm thấy, sở dĩ bà ta còn da mặt dày qua lại với Hầu phủ, đó là vì chưa từ bỏ ý định với Hầu gia.
Từ khi Tiểu Lâm thị gả chồng cuộc sống sau đó cũng không tệ, con cái có nếp có tẻ, phu quân cũng nghe lời bà ta răm rắp.
Phu quân bà ta lúc trước nhờ vào quan hệ của Lâm gia ở lại Thượng Kinh, hiện giờ đã thăng đến Đô Sát Viện Tả Thiêm Đô Ngự sử, quan giai tứ phẩm*.
*Quan giai là cấp bậc của quan lại. Về cơ bản quan lại các triều đại đều được chia ra làm chín phẩm, cao nhất là nhất phẩm và thấp nhất là cửu phẩm. Mỗi phẩm lại có hai cấp bậc là Chính và Tòng (phó), cấp Tòng thường là người phò tá cho Chính.
Vào ngày lễ ngày Tết Quý Thiền mới có thể gặp được người dì này một lần, ngay cả nói chuyện cũng chưa nói được mấy câu, quan hệ rất là xa cách, nên cũng không ngờ rằng sau khi bị đuổi ra khỏi Hầu phủ, người dì này còn nguyện ý qua lại với nàng.
Nghe xong mấy lời này của Tôn ma ma, A Triền trả lời: "Đã phiền dì lo lắng, hiện giờ đã không sao nữa rồi."
"Cô nương không có việc gì là được." Tôn ma ma vỗ vỗ ngực, tựa như thở phào một tiếng. Bị Minh Kính Tư bắt đi, vậy mà có thể còn sống trở về đã là tốt lắm rồi.
Đồng thời lại có chút ngoài ý muốn, dù gì cũng cảm thấy vị cô nương này nói chuyện ngữ điệu dường như có một chút bất đồng với quá khứ, có vẻ như là dễ nghe hơn.
A Triền mỉm cười, dịu dàng hỏi: "Tôn ma ma đợi này hồi lâu cũng mệt mỏi rồi, hay là vào trong phòng nghỉ ngơi một chút?"
Nàng lấy ra chìa khóa ở chỗ giấu tính mở cửa, Tôn ma ma luôn mồm từ chối: "Lão nô không cần nghỉ ngơi đâu, chỉ tới truyền lời giúp phu nhân thôi, phu nhân nói đã lâu không gặp cô nương, muốn mời cô nương qua nhà trò chuyện, không biết ngày mai cô nương có thể tới không?"
"Đã là dì mời, tất nhiên là có thời gian."
"Vậy thì tốt rồi, cô nương về nhà nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lão nô lại đến đón người."
Gia chủ đã dặn dò trước, Tôn ma ma cũng không hề ở lâu, quay trở lại xe ngựa, lệnh cho phu xe nhanh chóng đánh xe rời khỏi.
A Triền đứng ở bên cửa nhìn theo xe ngựa đi xa mới xoay người mở cửa, không ngoài dự liệu, ăn một mặt đầy bụi, lại còn lạnh lẽo làm người ta không muốn bước chân vào.
Vốn đây là một gian tạp hóa, phân trên dưới hai tầng, sau khi nhận về, giá để hàng cũng đều dọn cả đi rồi, tầng một trống rỗng, ngay cả cái ghế cũng không có.
Nàng đóng cửa lại lên trên lầu hai, trên lầu cũng lạnh lẽo giống thế, nhưng có thêm vài thứ so với tầng một.
Một chiếc giường gỗ đơn sơ, ở trên có chăn gấp gọn gàng. Một cái tủ gỗ dựng ở sát tường, bên trong có quần áo cùng một bộ trang phục mùa đông mới, trong một góc tủ có cái hộp gỗ, bên trong có chút bạc vụn, ước chừng khoảng mười lượng.
Chậu than đặt ở dưới gầm giường, bên trong chất đống tro than và than còn chưa cháy hết.
Có chậu than, đêm nay cuối cùng không cần bị lạnh đến không ngủ nổi.
A Triền xoay người đi xuống sân sau dưới nhà, cửa hàng này tuy rằng vị trí không tốt, nhưng lại có một ưu điểm, sân sau có một cái giếng, còn có một gian nhà kho chứa đồ, một gian nhà bếp cùng một gian nhà xí.
Nếu không phải bởi vì có thêm cái giếng này, giá cả cửa hàng này cao hơn các cửa hàng khác rất nhiều, cũng không thành ra mãi không bán được đi, may mắn như thế, nàng mới có chỗ ở.
Trong nhà kho có than và bốn gánh củi trước đó đã mua, trong nhà bếp gạo và mì đều có, cũng không cần phải đi ra ngoài mua.
Thân thể không thoải mái, A Triền thật sự không muốn làm gì cả, nhưng nàng ở trong nhà giam những bảy ngày, cần phải tắm rửa sạch sẽ một chút, quyết định vào nhà bếp đun một nồi nước ấm, đóng cửa lại nhờ hơi nóng của bếp tỏa ra, nhanh chóng mà tắm rửa một cái.
Khi dùng nước ấm trong thùng gỗ lau người, A Triền cẩn thận mà tránh đi vết roi trên người, bởi vì ở trong tù đại phu cho thuốc mỡ để nàng bôi cầm máu, mấy ngày nay vết thương đã kết vảy sắp khép miệng lại.
Khi khăn vải lau đến eo, A Triền ngoài ý muốn phát hiện, sau khi được nước ấm lau xong, trên eo lại hiện lên một vòng dây nhỏ màu đen.
Sợi dây giống như là có sẵn ở trong cơ thể này, nhưng trong trí nhớ của Quý Thiền, khi nàng tắm rửa trên người rõ ràng không có dấu vết như thế này.
Tiếp theo nàng phát hiện hai đầu gối cùng hai tay khuỷu tay của mình đều hiện lên sợi dây mảnh màu đen giống thế, những dấu vết này hiển nhiên là mới xuất hiện ở trên người nàng trong mấy ngày nay.
Có lẽ… nàng sờ sờ cổ, nếu tứ chi đều có, vậy nơi này cũng nên có dấu vết đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!