Chương 49: (Vô Đề)

Lâm Hành lần này vẫn gọi tới mấy người lần trước cùng hắn ta đi săn, lần trước bọn họ vốn dĩ còn chưa chơi tận hứng, nghe hắn ta nói muốn đi thêm một lần nữa, cả đám không khỏi đều động lòng, từng người dặn dò người hầu hạ bên cạnh đi chuẩn bị ngựa và cung tiễn.

Lâm Hành đi tới trước mặt Tiết Chiêu, vỗ vỗ bả vai cậu ta: "Đi, lát nữa đi săn nhé."

Tiết Chiêu có chút do dự, cậu ta không phải là không muốn đi, có thể vào được vòng giao tiếp này với cậu ta mà nói đúng là không dễ.

Nhưng từ sau khi cậu qua đời, mẹ cậu ta đặc biệt coi trọng an nguy của cậu ta, thậm chí không muốn một mình cậu ta ra khỏi nhà, trong lòng Tiết Chiêu phiền chán, nhưng cũng không dám ngỗ nghịch.

Thấy Tiết Chiêu bất động, Lâm Hành nhíu mày: "Sao nào, ngươi không muốn đi?"

"Không phải, ta muốn đi nói trước với mẫu thân một tiếng." Tiết Chiêu cảm giác được là Lâm Hành không vui, chặn lại trước.

"Được rồi, người đã lớn như vậy, đi ra ngoài chơi còn phải báo với mẹ." Lâm Hành bĩu môi.

"Lâm huynh chờ ta một lát, ta lập tức quay lại." Tiết Chiêu vờ như không nghe được hắn ta nói, vội vàng đi tìm Tiết thị.

Tiết thị dẫn theo con gái Tiết Oánh ngồi ở Lan Hà uyển cách đó không xa, nơi này tụ tập không ít nữ quyến của gia đình quyền quý, các cô nương các nhà hoặc đánh đàn hoặc vẽ tranh hoặc chơi đùa du ngoạn, nhất cử nhất động của các nàng đều được các phu nhân ngồi ở bên cạnh nói chuyện thu hết vào trong tầm mắt.

So với việc nói phu nhân các nhà tụ tập ở chỗ này là vì ngắm hoa, không bằng nói là nhân cơ hội chọn lựa đối tượng kết hôn phù hợp cho con cháu trong nhà.

Bởi vì Tấn Dương Hầu lần trước bị hoàng đế trách cứ, đến nay còn không có ai tiến lên bắt chuyện với Tiết thị, trong lòng Tiết thị hơi có chút nôn nóng.

Tiết Chiêu đi tới ngoài Lan Hà uyển không dám tự tiện xông vào, để nha hoàn canh giữ ở vào thông truyền giúp, không bao lâu Tiết thị đã được dẫn tới đây.

"Chiêu nhi, không phải con ở trong vườn chơi với mọi người à, sao lại sang đây, hay là gặp phải chuyện gì?" Tiết thị nhìn thấy con trai không khỏi thắc mắc.

"Không có việc gì ạ, là Lâm huynh hẹn con ra ngoài săn thú, con tới nói một tiếng với mẫu thân."

"Không được, không thể đi." Tiết thị vừa nghe cậu ta nói muốn đi săn ở ngoài, sắc mặt tức khắc thay đổi, "Lần trước con cùng bọn họ đi ra ngoài, kết quả gặp phải hổ yêu ở trên núi, chẳng lẽ còn chưa chừa à?"

"Mẹ, đó chỉ là ngoài ý muốn, huống hồ con hổ yêu kia đã bị người của Minh Kính Tư xử lý rồi, lần này sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu."

"Vậy cũng không được, trong núi có bao nhiêu nguy hiểm con không biết sao, Ngay cả không có yêu quái, nếu như gặp phải chuyện ngoài ý muốn thì biết làm thế nào? Chẳng lẽ những người gọi con đi cùng đó sẽ lo cho con à?"

Tiết Chiêu đã có chút không kiên nhẫn, cậu ta nhíu chặt mày: "Mẹ, nhi tử cũng phải giao thiệp với người ta."

"Vậy giao thiệp với người đứng đắn ấy chứ, con xem con kết bạn với cái đám ăn chơi trác táng…"

Tiết thị còn chưa nói xong đã bị Tiết Chiêu ngắt lời: "Mẹ cho rằng người đứng đắn muốn kết giao với con à?"

Cậu ta chỉ vào chính mình nói: "Có phải mẹ đã quên rồi, con có thân phận gì?"

Tuy rằng cậu ta là con trai duy nhất của Tấn Dương Hầu, nhưng thân phận của cậu ta đến nay cũng không được chứng nhận, rất nhiều con cháu nhà quyền quý căn bản không muốn liếc cậu ta nhiều thêm một cái. Lúc ở thư viện cậu ta phải cố ý tiếp cận tam công tử nhà Lý Quốc công, mới được hắn dẫn vào vòng giao tế này.

Thế nhưng mẹ cậu ta lại không hiểu gì cả, lại còn oán trách cậu ta.

Tiết Chiêu nói làm cổ họng Tiết thị nghẹn lại, rốt cuộc nói không ra lời.

Sau một lúc lâu, bà ta mới đỏ hoe mắt nói: "Đều do mẹ không có bản lĩnh, làm hại con và muội muội con bị người ta xem thường."

Thấy mẹ mình khổ sở như vậy, giọng Tiết Chiêu cũng hòa hoãn lại: "Mẹ, đây không phải là do mẹ sai, muốn trách cũng phải trách Quý Thiền… Về sau chúng ta sẽ càng ngày càng tốt."

"Đúng, cả nhà chúng ta sẽ càng ngày càng tốt." Tiết thị tuy rằng nói như vậy, mày lại vẫn nhăn lại, trong lòng bà ta biết không thể cưỡng ép con trai ở lại, đành phải nói, "Lần này con lên núi, cần phải vô cùng chú ý."

"Mẹ cứ yên tâm đi, lần này bọn họ ra ngoài đều mang theo hộ vệ, sẽ không có nguy hiểm."

"Vậy buổi tối có thể quay về không?"

"Có thể, mẹ chờ con trai săn về cho mẹ một con hồ ly."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!