Chương 48: (Vô Đề)

Cách đó không xa trong một chiếc xa giá cực kỳ xa hoa đang đỗ lại, Trưởng công chúa Phúc Ninh tư thái lười biếng mà vén rèm lên, nhìn ra bên ngoài.

Trong lòng nàng ấy còn đang thắc mắc, đường đệ mới vừa rồi còn cưỡi ngựa đi theo bên xe, sao mà trong nháy mắt người đã không thấy đâu rồi?

Nàng ấy nhìn ra phía ngoài một hồi lâu, rốt cuộc cũng tìm được người.

"Nó đang làm cái gì thế?" Ngữ khí của Trưởng công chúa Phúc Ninh mang theo nghi hoặc.

Ma ma hầu hạ bên cạnh nàng ấy lướt mắt nhìn thấy A Triền, tức khắc cười nói: "Thoạt nhìn dường như là cô nương nhà nào đó gặp phải phiền phức, Bạch đại nhân tiến lên giúp một tay đó ạ."

"Nó? Giúp đỡ?" Trưởng công chúa Phúc Ninh dường như muốn cười thành tiếng, Bạch Hưu Mệnh kia lúc nào cũng lãnh đạm khó gần, ngay cả nhìn thấy đường tỷ nàng ấy đây cũng đều lạnh nhạt, còn sẽ chủ động giúp đỡ người khác?

Lần này tuy rằng là nàng ấy mời Bạch Hưu Mệnh tới, nhưng lúc nàng ấy sai người đưa thiệp mời căn bản không nghĩ tới chuyện đối phương sẽ đồng ý.

Dọc đường đi, nàng ấy vắt hết óc tìm mấy đề tài trò chuyện cùng Bạch Hưu Mệnh vài câu, nàng ấy không lên tiếng thì Bạch Hưu Mệnh sẽ im lặng, đối với mình còn như thế này, chẳng lẽ đối với người khác thì không phải?

"Vị cô nương kia nhìn vô cùng khiến người ta thương tiếc, đoán chừng là Bạch đại nhân cũng nhất thời mềm lòng." Sau khi ma ma nói xong, còn nhẹ nhàng ồ lên một tiếng.

"Sao nữa?"

"Cô nương kia… Nhìn có hơi quen, dường như là đích nữ nhà Tấn Dương Hầu?" Ma ma có chút không chắc chắn mà nói. Trong ấn tượng của bà ấy, tuy rằng đối phương có dung mạo có giống đích nữ nhà Tấn Dương Hầu, nhưng cử chỉ lại hoàn toàn bất đồng.

"Hóa ra là cô ấy à." Trưởng công chúa Phúc Ninh tới chút hứng thú, "Ta nhớ rõ Tấn Dương Hầu đã đoạn tuyệt quan hệ với cô ấy rồi?"

"Quả thật như thế."

"Nếu gặp được, cũng đưa cho cô ấy một tấm thiệp mời đi, đông người thêm náo nhiệt."

"Vâng." Ma ma cười đáp, nghĩ thầm nào phải là đông người thêm náo nhiệt, rõ ràng là công chúa muốn xem náo nhiệt.

Lúc ma ma đi lấy thiệp mời, A Triền còn thì thà thì thầm mà nói chuyện cùng Tiết thị.

Tuy rằng trang đầu kia gây chuyện đã bị thị vệ phủ Tấn Dương Hầu trói đi rồi, A Triền lại không chịu bỏ qua như vậy, nàng ấn huyệt Thái Dương, mày nhẹ nhàng nhăn lại: "Mới vừa rồi Hầu phu nhân thật sự là quá hung dữ, thật đúng là dọa ta sợ hãi."

Tiết thị bị dáng vẻ kệch cỡm này của A Triền chọc giận gần chết, hít vào một hơi thật sâu, khóe mắt thoáng nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh vẫn ngồi trên lưng ngựa, mắt lạnh nhìn bà ta, gắng rặn ra một nụ cười giả lả: "Hôm nay đều do ta hành động không ổn."

A Triền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Hầu phu nhân thế nhưng lại xin lỗi người khác như này sao, thoạt nhìn không chân thành bằng lần trước nha."

Vẻ mặt Tiết thị cứng lại, nhớ tới lần trước bà ta sai người tới tiệm của Quý Thiền gây phiền phức, kết quả Hầu gia bị người ta tấu lên ở trên triều đình, bà ta cũng bị hoàng đế chính miệng răn dạy.

Lần trước mang đến ảnh hưởng ác liệt đến nay vẫn còn, vốn bà ta còn tính toán tìm cho con gái một mối hôn nhân tốt, gần đây mời mấy vị phu nhân tới phủ chơi lại nhiều lần bị từ chối.

A Triền nhắc nhở: "Hầu phu nhân, Bạch đại nhân còn đang nhìn đấy."

Tiết thị cắn răng hạ giọng dặn dò nha hoàn đằng sau: "Đi lấy ngân phiếu hai trăm lượng lại đây."

Nha hoàn đứng sau không dám nhiều lời, vội vàng chạy về lấy ngân phiếu, rồi nhanh chóng trở về, nhét ngân phiếu vào trong tay Tiết thị.

Tay Tiết thị run rẩy đưa ngân phiếu cho A Triền, trên mặt còn không thể lộ ra vẻ không vui: "Đây là phí an ủi, ngươi chớ có chối từ."

A Triền nhanh chóng vươn tay lấy đi hai tấm ngân phiếu, sau đó cười xinh đẹp với Tiết thị: "Hầu phu nhân quả thực hào phóng, chuyện này cũng thôi, đều là hiểu lầm."

"Đúng vậy, đều là hiểu lầm." Thấy Quý Thiền cuối cùng không hề cắn chết không bỏ, Tiết thị rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, bà ta lại nói với Bạch Hưu Mệnh, "Bạch đại nhân, ta không quấy rầy nữa."

Cũng không đợi Bạch Hưu Mệnh đáp lại, bà ta nói xong lập tức dẫn theo nha hoàn và hộ vệ bước nhanh về phía xe ngựa nhà mình, như là sợ bị gọi lại.

A Triền liếc mắt nhìn xe ngựa phủ Tấn Dương Hầu một cái, Tiết Oánh và Tiết Chiêu đang nhìn qua cửa sổ xe về hướng nàng, nàng nghĩ thầm, tiệc ngắm sen này quả thật là náo nhiệt.

Chờ Tiết thị đi rồi, Bạch Hưu Mệnh mới xoay người xuống ngựa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!