Tòa nhà của A Triền rất lớn, nhưng cộng cả lại cũng chỉ có hai người là nàng và Tuệ Nương, mấy viện khác các nàng đều khóa lại, chỉ mở mỗi chính viện.
Lâm Tuế lần đầu tiên vào một tòa nhà lớn mà không có một tôi tớ thế này, cả tòa nhà trống rỗng, cực kỳ an tĩnh, nói chuyện có hơi to tiếng một chút còn mang theo tiếng vọng.
Nếu không phải Lâm Tuế và A Triền từng có duyên hai lần gặp mặt, nhìn thấy căn nhà như vậy, nàng ấy tất quay đầu rời khỏi, nơi này thoạt nhìn không giống như là nơi người bình thường ở.
A Triền lại không cảm thấy có gì không đúng, nàng dẫn Lâm Tuế đi qua cửa thuỳ hoa vào trong nội viện, bên trong vẫn không có tiếng người, có điều trong viện lại chất đống không ít đồ đạc.
Vừa rồi chỉ lo xem náo nhiệt của phủ tướng quân, đã quên mất mình mua đồ về.
A Triền xấu hổ mà giải thích với Lâm Tuế: "Mới vừa cùng Tuệ Nương từ chợ phía Đông về, còn không kịp thu dọn."
Trần Tuệ đang ở phòng bếp nhỏ đằng sau nghe thấy tiếng đi ra, thấy A Triền còn dẫn theo một người khác về không khỏi có chút kinh ngạc.
A Triền giới thiệu hai người cho nhau: "Tuệ Nương, đây là Lâm Tuế Lâm cô nương, lần trước khi cửa hàng bị đập Lâm cô nương đã từng giúp ta."
Trần Tuệ lập tức nhớ lại Lâm Tuế, vẻ mặt không khỏi nhu hòa hơn vài phần, nói với nàng ấy: "Chào Lâm cô nương, ta tên Trần Tuệ, cô nương cứ giống như A Triền gọi ta là Tuệ Nương là được."
"Tuệ Nương." Lâm Tuế cũng không ngượng ngùng, nàng đã hơn một lần tận mắt chứng kiến Trần Tuệ dũng mãnh phi thường, biết nàng ấy có bản lĩnh, cũng khó trách chỉ có hai người mà dám ở một ngôi nhà to như vậy.
Trần Tuệ nói với A Triền: "Ta đi nấu cơm, A Triền muội thu dọn mấy thứ này vào phòng, đồ quá nặng thì đừng dọn."
"Được rồi." A Triền ngoan ngoãn nghe lời, Lâm Tuế cũng tiến lên hỗ trợ.
Về phần Trần Tuệ nói những thứ đồ nặng đó, đều bị một mình Lâm Tuế dọn vào.
Thấy A Triền kinh ngạc mà nhìn nàng ấy, Lâm Tuế thuận miệng nói: "Trước kia việc gì trong nhà ta cũng đều làm, còn đã từng bổ củi, chút việc nhỏ này không tính là gì."
"Ở phủ tướng quân à?"
"Không phải, ở nhà ta." Lâm Tuế dừng lại một chút, "Trước kia ta ở nông thôn, ở cùng ta còn có bà và đệ đệ."
A Triền nhớ tới những lời đồn đại về Lâm Tuế, trong lòng hiểu rõ. Đã được chính chủ chứng thực, những lời đồn đại đó xem ra đều là sự thật.
A Triền cũng không hỏi nhiều, hai người thu dọn xong đồ, Trần Tuệ cũng làm cơm xong.
Bởi vì có khách tới, nàng ấy còn làm nhiều hơn hai món ăn, còn bưng lên cho A Triền một đĩa thịt gà nướng đã chặt nhỏ.
Ba người bày một cái bàn ở chính sảnh, ngồi xuống cùng nhau ăn cơm.
Tay nghề nấu nướng của Trần Tuệ vô cùng giỏi, sau khi ăn hai miếng, tốc độ Lâm Tuế ăn cơm rõ ràng nhanh hơn.
Ăn đến bảy phần no, Lâm Tuế mới chú ý tới Trần Tuệ vậy mà lại không hề động đũa, nàng ấy dường như chỉ ăn một đĩa huyết đậu hũ vị cay, đồ ăn khác đều không hề động tới.
A Triền dường như đã thành quen, không nói gì cả.
Lâm Tuế cũng ấn xuống nghi hoặc trong lòng, không hề nói ra.
Ăn cơm xong, Lâm Tuế đang do dự không biết nên rời khỏi hay không, kết quả A Triền kéo nàng và Trần Tuệ đánh bài lá cây*.
*Bài lá cây: Tương truyền rằng lá bài được phát minh từ thời Hán, do đại tướng quân Hàn Tín nghĩ ra cho binh lính vơi đi nỗi nhớ quê nhà. Lúc đầu bộ bài chỉ dùng lá cây lớn nhỏ nên gọi là bài lá cây (Diệp tử hí).
Ba người chơi một buổi trưa, trên mặt dán một đống tờ giấy, cũng không ai chịu nhận thua trước.
Chờ tới khi trời tối sầm, Lâm Tuế rốt cuộc cũng tới lúc phải đi, Trần Tuệ lại khuyên nhủ: "Trời đã tối rồi, Lâm cô nương không ngại thì ở lại đi, vừa lúc hai gian sương phòng trong viện đều đã thu dọn lại rồi, chúng ta mỗi người một gian."
Lâm Tuế không khỏi có chút do dự, kỳ thật nàng ấy cũng không có nơi khác để đi, rời khỏi nơi này cũng chỉ có thể tìm một gian khách đ**m ở lại.
Ngược lại ở lại nơi này một buổi trưa, làm nàng ấy hiếm khi bình tĩnh trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!