"Bệ hạ, tuyệt đối không thể, Trấn Bắc Hầu mới lập chiến công lại bị phạt nặng như vậy, người đời sẽ nhìn bệ hạ như thế nào?" Lần này đứng ra nói đỡ cho Trấn Bắc Hầu lại là Thượng Thư bộ Binh Tề Hải hiếm khi lên tiếng ở trên triều đình.
Từ trước đến nay Thượng Thư bộ Lễ và Thượng Thư bộ Binh không hề hợp nhau, ông ấy không chút nào che giấu mà trợn trắng mắt, cất lời: "Lời này của Tề Thượng Thư sai rồi, quốc có quốc pháp, nếu bệ hạ chỉ vì một chút quân công đã xử nhẹ việc này, mới khiến bá tánh thiên hạ lạnh lòng."
Tề Hải càng cất cao giọng nói: "Mộc đại nhân chưa bao giờ đi qua Tây Lăng, căn bản không biết ở trong mắt bá tánh Tây Lăng, Trấn Bắc Hầu ngăn cản dị tộc ở biên cảnh Tây Lăng giúp cho bọn họ có như ý nghĩa thế nào."
Nói rồi, ông ta hành đại lễ với hoàng đế, khẩn thiết nói: "Bệ hạ, cho dù là suy nghĩ cho bá tánh Tây Lăng, cũng không thể dễ dàng trị tội Trấn Bắc Hầu như thế."
Hoàng đế im lặng một lát, mới lên tiếng: "Bạch Hưu Mệnh, khanh từ nhỏ lớn lên ở Tây Lăng, khanh nói cho trẫm xem, trẫm có nên vì bá tánh Tây Lăng mà tha cho Trấn Bắc Hầu hay không?"
"Bệ hạ, thần giết hết Yêu tộc làm loạn một châu U Châu, có bá tánh còn lập bia trường sinh cho thần, dù vậy, tên trên bia trường sinh kia cũng viết dưới tên bệ hạ. Thần tin tưởng rằng nếu thần làm sai chuyện mà bị bệ hạ trừng phạt, bá tánh U Châu cũng tuyệt đối không dám trách tội lên bệ hạ, chỉ cảm thấy là thần không đủ tận tâm. Tây Lăng vị trí xa xôi, hàng năm bị dị tộc xâm nhập, U Châu cũng hẻo lánh như vậy, yêu hoạn không dứt, thần rất tò mò, vì sao bá tánh U Châu có thể kiên định một lòng mà tin tưởng bệ hạ, bá tánh Tây Lăng lại dám bất kính bệ hạ, chỉ kính trọng Trấn Bắc Hầu chứ?"
Bạch Hưu Mệnh nói mấy lời này có thể nói giết người tru tâm, Tề Hải quay đầu nhìn chàng một cái, trên trán chảy ra một lớp mồ hôi lạnh.
Ông ta trong lòng thầm nghĩ mình quá mức khinh địch, quên mất Bạch Hưu Mệnh đã không phải trẻ người non dạ như mười mấy năm trước ở trên triều đình bị ông ta dễ dàng gây khó dễ, hôm nay vậy mà lại bị chàng đánh ngược lại một chiêu.
Tề Hải vội vàng nói: "Bệ hạ, Bạch đại nhân nói như vậy là bôi nhọ, Trấn Bắc Hầu một lòng vì dân, vẫn chưa làm ra bất kỳ việc gì không thỏa đáng, cũng chưa bao giờ từng có lòng riêng."
"Con gái ông ta giết người, vậy mà còn là không làm việc gì không thỏa đáng."
"Nhưng Trấn Bắc Hầu cũng không biết rõ." Tề Hải phản bác nói.
Bạch Hưu Mệnh cười nhạo một tiếng: "Tề đại nhân ngược lại còn hiểu biết về Trấn Bắc Hầu hơn cả chính ông ấy đó, Tề đại nhân muốn nói, Trấn Bắc Hầu tu vi cao thâm như vậy, thế nhưng không phát hiện được con gái ông ta lén lút làm mấy việc kia à? Người chấp chưởng binh quyền Tây Lăng lại dễ dàng bị qua mắt như vậy, dường như rất là không ổn."
Tề Hải lạnh lùng nói: "Bạch đại nhân nói cho cẩn thận, toàn bộ binh quyền đều thuộc quyền quyết định của bệ hạ, Minh Kính Tư ngươi cũng dám mơ ước binh quyền?"
Hai người nói tới nói lui, rốt cuộc nói đến trọng điểm.
Bọn họ tranh cãi, trước giờ đều không phải vì Trấn Bắc Hầu đóng cửa ăn năn ba tháng, mà là binh quyền Tây Lăng Trấn Bắc Hầu nắm trong tay.
"Tề đại nhân cũng thật biết thêu dệt tội danh cho hạ quan, bản quan vẫn còn nhớ một lần ngài tận tâm tận lực tranh luận ở trên triều đình vì người khác như thế, là vì bản án mười mấy năm trước Tây Lăng Vương mưu hại Vương phi, nhờ vào tài ăn nói của Tề đại nhân, khiến cho Tây Lăng Vương được phán vô tội phóng thích. Sau khi được kết án không lâu, trưởng nữ của Tề đại nhân đã được Tây Lăng Vương phù chính lên làm chính phi.
Hiện giờ ngài lại nỗ lực như vậy, là tính để cháu gái gả cho Trấn Bắc Hầu, làm Hầu phu nhân ư?"
Thấy Bạch Hưu Mệnh vậy mà không hề cố kỵ mà nói ra chuyện năm đó ở trên triều đình, Tề Hải trong lòng xấu hổ: "Bạch Hưu Mệnh, nhãi ranh, ngươi ngậm máu phun người!"
"Không bì được ngụy quân tử như Tề đại nhân."
Mắt thấy này hai người từ cãi cọ đến mức chọc vào chỗ đau của đối phương, lại đến mức chửi nhau, triều thần chung quanh xem đến say sưa.
Tề Hải cực kỳ giận dữ, chỉ vào Bạch Hưu Mệnh: "Ngươi là cái đồ bất trung bất hiếu đã quên nguồn quên gốc —— á ——"
Ông ta nói còn chưa nói xong, đột nhiên má phải như là bị ai tát cho một cái, sưng vù lên.
Minh Vương đứng ở phía trước chúng triều thần phủi phủi bụi trên tay, phảng phất như là muốn nói cho mọi người, người tát Tề Thượng Thư kia một tát chính là ngài đấy.
"Bổn vương đang sống sờ sờ đấy, thế mà lại có người dám nói con trai bổn vương bất trung bất hiếu, tội này đáng chết."
Chúng triều thần thấy Minh Vương từ trước đến nay ở trên triều đình vẫn làm linh vật vậy mà lại tức giận, tức khắc dừng ngay ý đồ muốn xem náo nhiệt, tất cả đều an tĩnh lại.
Sau khi Tề Hải bị đánh, đầu óc bị lửa giận hun cho choáng váng đã hoàn toàn bình tĩnh lại. Nếu không phải Bạch Hưu Mệnh đột nhiên đề cập đến chuyện của trưởng nữ, ông ta cũng không đến mức thất thố như thế, lúc này cũng đã không còn kịp rồi, trong lòng ông ta biết chính mình lần này thua hoàn toàn.
"Được rồi, cãi cọ ầm ĩ, không biết còn tưởng rằng các ngươi là đám đàn bà đanh đá trên phố." Trên ngai rồng hoàng đế quát lớn một tiếng, sau đó nói, "Thượng Thư bộ Binh nói năng l* m*ng, phạt bổng ba tháng, Bạch Hưu Mệnh… trở về hối lỗi ba ngày, bãi triều đi."
Mà Trấn Bắc Hầu là trung tâm cuộc tranh luận, giống như là bị hoàng đế hoàn toàn quên mất, trừng phạt với ông ta, đương nhiên cũng không có biện pháp thay đổi.
Từ đầu tới cuối Trấn Bắc Hầu cũng chưa có thể chen vào một câu, tội danh của ông ta lại bị nhẹ nhàng bâng quơ mà chứng thực, khi đi ra khỏi sân chầu mặt ông ta đã xanh mét.
Đám triều thần quyền quý hai ngày trước còn muốn bám víu quan hệ với ông ta, sau khi nhìn thấy ông ta tất cả đều đi vòng sang lối khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!