Sáng sớm ngày hôm sau, cửa thành mới mở không lâu, Trần Tuệ đã lên lầu gọi A Triền dậy.
"A Triền, dậy thôi." Trần Tuệ ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng đẩy đẩy nàng.
Tay Chân A Triền cùng sử dụng mà cuốn lấy chăn, linh hoạt mà trở mình, khiến mình và chăn cùng nhau lăn sâu vào trong giường, không tiếng động mà từ chối rời giường.
Trần Tuệ nhịn cười, nàng ấy túm một góc chăn, lại kéo cả người A Triền trở về.
"Đừng ngủ nữa, mau dậy thôi, đêm qua đã nói muốn cùng ta đi mua đồ ăn."
Tay nàng có nhiệt độ thấp hơn người khác dán ở trên trán A Triền, A Triền rầm rì một lát, rốt cuộc mở bừng mắt.
"Giờ nào rồi?" Mới vừa thức dậy A Triền có hơi ngơ ngác, mắt cũng không muốn chớp.
"Giờ Mẹo*, còn rề rà thêm nữa, chợ tạm ở bờ sông cũng tan, lươn tươi có khi là bán hết rồi."
*5h tới 7h sáng.
"Dậy đây, dậy đây." A Triền ngáp một cái, ngồi ở trên giường chậm rãi mà mặc xiêm y vào, Trần Tuệ thì nhanh chóng giúp nàng búi tóc.
Chờ mặc xong xiêm y, A Triền cũng rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn một chút, sau khi rửa mặt, hai người ra khỏi nhà cùng với chút lạnh lẽo sáng sớm.
Các nàng muốn muốn tới phường Hoài Giang ở bên cạnh phường Xương Bình, trong phường Hoài Giang có một con sông nhỏ chảy qua toàn bộ phường thị, khoảng cách cửa thành cũng không xa. Sáng sớm rất nhiều bá tánh ở ngoại ô Thượng Kinh đều sẽ khiêng đòn gánh tới bờ sông phường Hoài Giang bày sạp bán các rau dưa mùa này cùng gà vịt thịt cá.
Trần Tuệ mới vừa chuyển đến phường Xương Bình không lâu đã phát hiện ra cái chợ nhỏ này, trước kia đồ ăn trong quán của nàng ấy đều đặt từ các hộ nông dân bán ở chợ tạm bên bờ sông này.
Đêm qua A Triền đột nhiên muốn ăn món lươn, Trần Tuệ mới nhắc tới chợ tạm này với nàng, nàng nhất thời hứng khởi, nhất định phải đòi Trần Tuệ gọi nàng dậy sớm cùng đi chọn lươn.
Hai người đi được một đoạn đường, A Triền bèn khoác cánh tay Trần Tuệ, cảm giác chân có hơi đau, không muốn đi nữa rồi.
Nàng nói: "Ta nghĩ lại rồi, cảm thấy hôm nay không nên ăn lươn nữa."
Trần Tuệ hết sức lạnh lùng vô tình mà phản bác lại: "Muội không nghĩ thế."
A Triền chu chu môi: "Không muốn đi."
Một buổi sáng sớm đẹp như vậy, vì sao nàng lại nghĩ quẩn muốn dạo chợ bán thức ăn?
"Vậy ta cõng muội?"
A Triền lắc đầu quầy quậy, Trần Tuệ đành phải nắm tay nàng kéo nàng tiếp tục đi về phía trước.
"Đáng tiếc trong nhà ta sân quá nhỏ, bằng không vừa lúc có thể mua thêm một chiếc xe ngựa, về sau chúng ta ra ngoài đều có thể ngồi xe ngựa." A Triền bất chợt nảy ra ý này.
"Nếu như muội tính toán vẫn luôn ở chỗ này, thật ra có thể mua luôn nhà ở đằng sau, rồi đả thông hai viện là gần như đủ dùng." Trần Tuệ chẳng những không phản bác, còn đề ra kiến nghị.
"Cũng không phải không được." A Triền còn đang cân nhắc vấn đề có cần mở rộng chỗ ở hay không, các nàng đã đi tới phường Hoài Giang.
Phường Hoài Giang quả nhiên không giống phường Xương Bình, lúc này, phường Hoài Giang đã vô cùng náo nhiệt, hai bên bờ sông có rất nhiều hộ nông dân bày sạp bán hàng ở đây, đủ loại rau dưa tươi ngon, còn có lâm sản và thuỷ sản, có thể nói cái gì cần đều có.
Hai người đi dạo ở bờ sông hơn nửa canh giờ, A Triền đã gặm xong một cái bánh nướng*, các nàng mới cuối cùng tìm được sạp bán cá.
*Nguyên văn là bánh hồ, là loại bánh làm từ bột mì trên bề mặt có phủ vừng (hồ ma) sau đó đem nướng nên được gọi là bánh hồ.
Khi Trần Tuệ đi tới sạp bán cá chọn lươn, A Triền bị một con gà trống xinh đẹp ở mấy quầy hàng bên ngoài hấp dẫn ánh mắt, vừa nhìn vừa ch** n**c miếng.
Bác gái bán gà kia cũng không đuổi người, để mặc A Triền ngồi xổm ở bên cạnh nhìn chằm chằm gà trống nhà mình, còn mình thì chen tới nói chuyện phiếm với ông chú bán đồ ăn của quán bên cạnh.
Bác gái kia nói: "Khang thúc vẫn không tới bày quán, có phải bị thương quá nặng rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!