Chờ Bạch Hưu Mệnh nói xong, A Triền tràn đầy chờ mong hỏi: "Khế ước ký xong rồi, chúng ta có thể đi rồi chứ?"
"Không được." Chàng ngước mắt nhìn về phía Thiên hộ đang chờ bên cạnh, dặn dò nói, "Dẫn bọn họ đi tìm Đồ tiên sinh, học xong quy củ rồi mới được thả đi."
"Vâng, đại nhân."
Trong lòng A Triền đột nhiên sinh ra một loại dự cảm không ổn, rất nhanh dự cảm trở thành sự thật.
Vị gọi là Đồ tiên sinh này, nghe Thiên hộ dẫn các nàng tới nói, là người chuyên môn định ra quy củ cho giới quyền quý trong kinh muốn nuôi dưỡng phi nhân loại.
Ông ấy thoạt nhìn không quá nghiêm khắc, chỉ có điều mới bắt đầu đã phát cho A Triền và Trần Tuệ mỗi người một quyển sách, rồi cười tủm tỉm mà nói với các nàng: "Nội dung trong quyển sách này, còn mong hai vị mau chóng ghi nhớ, trước khi rời khỏi, tại hạ sẽ tới kiểm tra."
A Triền há hốc mồm, không ai nói với nàng rằng muốn nuôi Tuệ Nương còn phải đi thi?
"Nếu như thi không đạt thì phải làm sao?" Tuy rằng biết chữ, nhưng trước nay chưa từng đi học A Triền có hơi hoảng.
"Cô nương yên tâm." Thái độ của Đồ tiên sinh rất tốt, "Minh Kính Tư sẽ cung cấp ăn ở, mãi đến hai người thành công thi qua mới thôi."
A Triền nhìn Đồ tiên sinh, xác định không thể châm chước, mím môi cúi đầu cầm quyển sách lên.
May mắn rằng trong quyển sách này quy củ tuy rằng nhiều, nội dung lại rất dễ nhớ, hai mươi quy củ đầu tiên là quan trọng nhất, chỉ cần vi phạm một trong đó, sẽ bị Minh Kính Tư xử tử.
A Triền nghiêm túc lật lật, không ngoài mấy điều là dị loại không cho phép tới gần hoàng cung hoặc là trọng địa quân sự, không cho phép dò hỏi hoặc nhúng tay vào việc triều đình vân vân.
Đề cập tới chuyện sống chết, phần lớn là đại sự quốc gia, khả năng các nàng vi phạm không tính lớn.
Còn có một số quy tắc cứng nhắc khác, không cho phép lén cùng dị loại khác kết giao, không cho phép sử dụng năng lực mê hoặc hoặc là thương tổn người thường, những thứ này mới là yêu cầu các nàng cần chú ý.
Đồ tiên sinh giữ hai người ở lại trong phòng, đại khái một canh giờ sau mới quay trở lại, trước hết ông kiểm tra Trần Tuệ.
Hai người một hỏi một đáp, rất nhanh đã hỏi xong nửa quyển sách, Trần Tuệ một đáp án cũng không sai.
Đồ tiên sinh vừa lòng gật gật đầu, còn nói chuyện phiếm với Trần Tuệ: "Trí nhớ thật không tồi, nghe nói ngươi là… Xác sống?"
"Đúng vậy."
"Ồ, nhìn lại giống người thường như vậy, xem ra là có chút kỳ ngộ."
Trần Tuệ cười mà không nói, Đồ tiên sinh dường như chỉ thuận miệng nói vậy, cũng không có truy vấn sâu.
Đến phiên A Triền, nàng đều đã chuẩn bị sẵn sàng ở Minh Kính Tư ăn bữa tối, nhưng mà Đồ tiên sinh chỉ hỏi nàng hai câu.
Này không phải là nhắm mắt cho qua nữa, là thả cho qua luôn.
Trả lời xong hai câu hỏi, hai người đã bị Đồ tiên sinh mời ra ngoài, thuận tiện còn đưa hai quyển sách lúc nãy cho các nàng, dặn các nàng về nhà cũng đọc kỹ hơn một chút.
Hai người mỗi người cầm một quyển sách đang định đi, lại thấy Phong Dương sải bước đi tới. Nhìn thấy A Triền, bước chân hắn chậm lại: "Quý cô nương chuẩn bị đi à?"
"Đúng vậy, Phong đại nhân biết từ cửa nào đi ra ngoài không?" Các nàng hiện tại vào chỗ sâu trong Minh Kính Tư, vừa rồi rẽ ngoặt vài lần, A Triền có hơi nhớ không rõ đường đi ra ngoài, sợ đi nhầm phương hướng.
"Nếu như cô nương không vội, lát nữa ta đưa hai người ra ngoài, ta đi trước gặp Đồ tiên sinh một chút, đại nhân tìm ông ấy."
"Được, vậy phiền Phong đại nhân."
Phong Dương gật gật đầu, đi vào phòng, nhìn thấy Đồ tiên sinh đang nghịch một hộp đựng dao, trong đó mỗi một cây dao đều sắc bén dị thường.
"Đồ tiên sinh, thi thể nghiệm xong chưa?"
"Đã sớm nghiệm xong rồi, vừa rồi còn thuận tiện mổ cả thi thể các ngươi mang về từ bộ Hình."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!