Chương 41: (Vô Đề)

Nháy mắt A Triền nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh tức thì hít vào một ngụm khí lạnh, thầm nghĩ trong lòng người này sao lại đến đây vậy?

Nàng vội vội vàng vàng chạy xuống lầu, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tuệ Nương đang bưng một đĩa sủi cảo trứng, bị một cây đao ngăn lại.

"Đại nhân đang làm gì thế?" A Triền giống như nghi hoặc hỏi.

"Ngươi không biết à?"

"Ta phải biết chuyện gì?" A Triền vẻ mặt vô tội, "Tuệ Nương là nữ đầu bếp ta mới mời về, có vấn đề gì sao?"

"Nếu không biết, vậy quên đi." Trong cặp mắt đào hoa đầy quyến rũ kia của Bạch Hưu Mệnh mang theo ý cười, lời nói miệng thốt ra lại vô cùng hung tàn, "Phong Dương, chặt đầu con xác sống này, ghi lại tội danh của nó, ngụy trang thành con người, ý đồ mưu hại Quý cô nương."

Phong Dương còn chưa kịp đáp lời, A Triền đã vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Từ từ, ta đã biết."

"Hiện giờ thì đã biết? Chứa chấp một con xác sống, Quý Thiền, lá gan của ngươi cũng thật không nhỏ."

A Triền lập tức yếu thế, giọng nói cũng yếu ớt theo: "Đại nhân, Tuệ Nương tỷ ấy vô duyên vô cớ bị người ta hại chết, chẳng những không chết ngược lại biến thành xác sống. Ta chỉ nhìn tỷ ấy đáng thương mới thu nhận tỷ ấy thôi, hơn nữa tỷ ấy lại không hại người bao giờ, cũng không gây trở ngại với người khác."

"Chỉ có xác sống chết rồi, mới không gây trở ngại cho người khác."

Hốc mắt A Triền đỏ lên, bướng bỉnh mà nói: "Nhưng tỷ ấy không hại người mà."

"Có quan hệ gì với bản quan sao?"

A Triền hít hít cái mũi, giọng nói mang theo tiếng khóc: "Có người có thể nuôi bán yêu ở trong thành, ta nuôi một xác sống thì có làm sao? Ta cũng đâu có làm gì trời không dung đất không tha đâu!"

Bạch Hưu Mệnh thiếu chút nữa bị nàng chọc cười, nàng nói năng cũng hùng hồn phết đấy.

"Ai nói cho ngươi trong thành có thể nuôi bán yêu?"

A Triền nhìn về phía Phong Dương, Phong Dương đang lén dịch sang bên cạnh tức khắc cứng đờ, thấy đại nhân nhà mình nhìn qua một ánh mắt lạnh băng, hắn không thể không căng da đầu thừa nhận: "Là thuộc hạ nói."

"Chẳng lẽ quyền quý có thể nuôi, ta thì không thể nuôi à? Ta đâu có xấu xí hơn bọn họ đâu." A Triền càng nói càng cảm thấy mình có lý.

"Bọn họ có thể một tát đập chết bán yêu, ngươi có thể không?" Giọng nói của Bạch Hưu Mệnh trầm thấp, ý uy h**p rõ ràng.

A Triền ngẩng khuôn mặt nhỏ, khí thế không chút nào chịu thua: "Vậy ta có thể bị bán yêu một tát đập chết, không phải càng cần Tuệ Nương tới bảo vệ ta sao?"

Phong Dương lặng lẽ gật đầu, nghe mà xem có lý lắm đấy.

Thấy Bạch Hưu Mệnh không nói, A Triền tiếp tục kiên trì: "Đại nhân, nể tình trước đó ta giúp đại nhân một việc lớn như vậy, ngài có thể tha cho Tuệ Nương đi, được không?"

"Bản quan nhớ rõ, giao dịch giữa chúng ta đã kết thúc."

A Triền tức khắc trưng ra vẻ mặt bị xúc phạm: "Không có giao dịch không phải còn có giao tình nữa sao? Chẳng lẽ đại nhân không niệm một chút tình cảm nào ư?"

"Ngươi và bản quan có tình cảm gì?"

A Triền quay đầu đi, nước mắt tí ta tí tách rớt xuống, vừa khụt khịt mũi vừa nói: "Ta còn tưởng rằng ta và đại nhân rất quen thuộc, kết quả là ta tự mình đa tình, đại nhân và ta không hề thân chút nào."

Hiện tại Bạch Hưu Mệnh nhìn thấy nàng khóc là đau đầu, không nhịn được nói: "Có phải ngoại trừ khóc ngươi không còn chiêu gì khác hay không?"

"Ta khóc thì làm sao, dù sao chúng ta cũng không thân, ngài quản ta khóc thế nào làm gì. Ngày hôm qua có người tới đây đập phá cửa hàng, vẫn là Tuệ Nương cứu ta, nếu như không có tỷ ấy, ngài chẳng thấy ta còn sống nữa đâu. Dù sao sống hôm nay cũng không có ngày mai, ta thích khóc như thế nào thì khóc thế đó!"

A Triền càng nói, càng thương tâm, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt từ trên gò má lăn xuống cằm, tí tách rơi xuống đất.

Nàng nói làm Bạch Hưu Mệnh hơi nhíu mày, ngày đó lời Hoàng Thái y nói lại hiện lên trong đầu, so sánh với người bình thường, nàng vốn dĩ cũng không có bao nhiêu thời gian.

"So với Long Vương cầu mưa, còn không nhanh bằng nước mắt ngươi rơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!