Trong lòng chúng triều thần đều rất rõ ràng, nếu trong vòng ba ngày Bạch Hưu Mệnh g**t ch*t xác sống kia, bộ Hình kế tiếp sẽ gặp phải xui xẻo.
Không ít nha môn đều phải phân quyền trong tay cho Minh Kính Tư, bộ Hình nhất quán là nhảy cao nhất, hiện tại xem ra, cũng sẽ trở thành ngã đến thảm nhất.
Ngay khi mọi người xem xong trò cười của bộ Hình rồi, tính toán chờ thêm một chút thời gian tới khi bãi triều, Văn Trọng lại lên tiếng.
"Thần còn muốn buộc tội Tấn Dương Hầu trị gia không nghiêm, dung túng đám quản sự trong phủ mua chuộc du côn, đập phá cửa hàng."
Thế này mới đúng mà, chúng triều thần đột nhiên đều nhẹ nhàng thở ra, đều cảm thấy vừa rồi buộc tội thiếu chút thú vị, hóa ra đồ ăn còn không có lên hết bàn.
Tấn Dương Hầu đột nhiên bị buộc tội đầy đầu nghi vấn, ông ta vội vàng bước ra khỏi hàng, cao giọng nói: "Bệ hạ, thần không phục. Thê tử của thần trị gia nhất quán nghiêm cẩn, tuyệt đối không sẽ dung túng quản sự ra bên ngoài sinh sự, Văn Ngự sử chớ có vu oan cho bản Hầu."
"Thì ra là thế, nếu Tấn Dương Hầu cho rằng quản sự quý phủ sẽ không làm ra loại chuyện này, vậy nhất định là Hầu phu nhân sai khiến."
Văn Trọng không hổ là người duy nhất ở Ngự Sử Đài ai cũng không dám chọc, nói chuyện chuyên môn chặn họng người ta.
Tấn Dương Hầu bị y chọc giận muốn đánh người, lại kiêng kị bệ hạ còn ở đây, chỉ có thể kìm nén cơn giận: "Văn Ngự sử nói cẩn thận."
"Bệ hạ." Văn Trọng cất cao giọng nói, "Cửa hàng bị đập phá ở phường Xương Bình, đêm qua em vợ của Tấn Dương Hầu đã chết ở bên ngoài gian cửa hàng kia, những tên du côn đó thừa nhận trước mặt mọi người, là quản sự Hầu phủ thuê bọn họ tới đây đập phá, bởi vì Hầu phu nhân cho rằng cửa hàng này tồn tại làm hại tính mạng đệ đệ bà ấy."
"Ngươi nói xằng nói bậy, ngươi cố ý vu oan!"
Văn Trọng căn bản mặc kệ Tấn Dương Hầu giậm chân, tiếp tục nói: "Khi cửa hàng bị đập, trong tiệm ngoại trừ thần, còn có đông đảo người vây xem, bọn họ đều có thể làm chứng."
"Thì tính sao, nói không chừng những tên du côn đó nói lung tung vu oan cho phủ Tấn Dương Hầu ta."
Văn Trọng quay đầu nhìn Tấn Dương Hầu: "Việc này thần phải xin lỗi Tấn Dương Hầu, chưa được Tấn Dương Hầu cho phép, thần đã lén vẽ chân dung của các quản sự trong phủ, đưa bức họa bọn họ đến đại lao Kinh Triệu Phủ rồi tách những tên du côn đó ra cho chúng xác nhận, tất cả bọn chúng đều cùng xác nhận là một người."
Nghe đến đó, mặt Tấn Dương Hầu cũng xanh mét, tay chỉ vào Văn Trọng cũng phát run: "Văn Trọng, ngươi dám trộm lẻn vào Hầu phủ, ngươi quả thực vô pháp vô thiên!"
"Thần có tội, xin bệ hạ trách phạt. Nhưng thần vẫn chưa vào trong phủ Tấn Dương Hầu, nhiều nhất chỉ là bám vào đầu tường, chuẩn xác mà nói, chỉ có tay thần vượt ranh giới."
Các đại thần xem náo nhiệt sôi nổi cúi đầu, cưỡng ép khóe miệng không được nhếch lên, trong lòng nghĩ, luận bản lĩnh làm tức chết người nhất định là Văn đại nhân. Chỉ cần y buộc tội không phải là mình, náo nhiệt này nhất định phải xem.
Nói đến mức này rồi, Tấn Dương Hầu cũng không cần thiết biện giải, chuyện này ông ta quả thật không biết gì, tất nhiên là Tiết thị làm sau lưng ông ta.
Chỉ là vận may không tốt, chẳng may đụng phải Văn Trọng.
Nhưng ở trên triều đình, ông ta dù gì cũng không thể đẩy việc này lên trên đầu Tiết thị, như vậy bệ hạ sẽ cho rằng ông ta lấy nữ tử trong nhà làm cớ.
Ông ta chỉ có thể trầm giọng nói: "Bệ hạ, thần với chuyện này cũng không biết rõ tình hình, đoán chừng là quản sự trong phủ tự chủ trương."
Văn Trọng lập tức nhảy ra: "Bệ hạ ngài xem đi, thần đã nói Tấn Dương Hầu trị gia không nghiêm, quả nhiên như thế."
Gân xanh trên trán Tấn Dương Hầu giật giật, nắm chặt nắm tay, chỉ sợ một khi không nhịn được đánh luôn Văn Trọng.
Hoàng đế xem đủ náo nhiệt rồi, lúc này mới lên tiếng: "Tấn Dương Hầu trị gia không nghiêm, phạt bổng lộc nửa năm. Về phần vị phu nhân ở nhà, niệm tình nỗi đau mất người thân, có thể thông cảm được, nhưng cần bồi thường cho người bị hại ngàn lượng bạc trắng, nếu có lần sau, nhất định không dễ tha."
Tấn Dương Hầu lập tức quỳ xuống đất: "Tạ bệ hạ khai ân."
Văn Trọng cũng nói theo: "Bệ hạ anh minh."
Sau khi tan triều, Minh Vương đuổi theo con trai càng đi càng nhanh: "Vội vàng như vậy làm gì, vi phụ thiếu chút nữa không đuổi theo kịp."
Bạch Hưu Mệnh vẻ mặt bất đắc dĩ, chàng chính vì không muốn bị đuổi theo mới đi đi nhanh như vậy.
"Nhi tử phải đi làm việc."
"Một con xác sống mà thôi, trong tay Giám Chính Tư Thiên Giám có cái bình Dương Hỏa, lấy thi khí* để nuôi dưỡng, một gặp được thi khí sẽ phun lửa, chơi vui lắm, con đi mượn tới dùng hai ngày không phải là được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!