"Tự nguyện? Các ngươi bèo nước gặp nhau, dựa vào đâu mà nó tự nguyện trao nội đan cho ngươi?"
"Có lẽ là cảm thấy chúng ta đồng bệnh tương liên, nó nói nội đan của nó bị hủy hơn phân nửa, vốn cũng sống không lâu, lại có thể dùng để cứu ta một mạng."
Bạch Hưu Mệnh mỉm cười nhìn A Triền, chờ nàng nói xong mới thong thả ung dung mà mở miệng: "Bản quan vẫn là lần đầu tiên nghe nói có con yêu thiện tâm như vậy, lại còn bị ngươi gặp được."
Vừa nói, chàng vừa đi chậm rãi vòng quanh giá sắt, một đầu roi buông xuống mặt đất, phát ra tiếng kéo lê rất nhỏ.
A Triền có thể cảm giác được chàng đi tới sau lưng mình, nghĩ đến cảm giác đau đớn vừa rồi có khả năng lại rơi xuống lần nữa, thân thể không khỏi run lên, nhưng vẫn cắn răng nói: "Có lẽ là ta có vận may tốt."
"Vào Minh Kính Tư của ta, vậy chứng minh vận may của ngươi… Không tốt lắm."
Giọng nói rơi xuống, tiếng vải vóc bị xé rách vang lên, chiếc áo bông trước đó bị mũi tên xuyên qua bị xé rách một mảng lớn hơn, dính chặt với lớp áo trong.
Trong phòng tra tấn này tuy có đốt chậu than, nhưng một luồng khí lạnh vẫn thổi vào trong quần áo, thân thể A Triền trong nháy mắt căng chặt.
Bạch Hưu Mệnh nhìn chiếc áo bông rách bao quanh t*m l*ng tr*ng n*n, hơi híp mắt, quả thực có một vết thương nhỏ cũng không có dấu vết
"Hiện tại giải thích xem, vì sao Quý Thiền bản quan tra được và ngươi, không giống như là một người?" Cây roi mang gai ngược nhẹ nhàng lướt qua sống lưng nàng, "Bản quan không thích người nói dối nhiều lần, hiểu không?"
A Triền hít vào một hơi, khóe môi khẽ giật giật một chút: "Không dám lừa gạt đại nhân, sau khi ăn nội đan của nó, ta nhận được một phần ký ức của nó, có lẽ là dung hợp những ký ức này, mới làm ta thay đổi."
"Thật sao?" Bạch Hưu Mệnh bước vòng về trước mặt nàng, "Nhưng bản quan cảm thấy, hồ yêu mượn xác con người, mưu toan lừa gạt bản quan, cách nói này nghe mới càng phù hợp lẽ thường."
"Đại nhân cảm thấy ta mới là hồ yêu?" A Triền cười thảm một tiếng, hốc mắt đỏ lên.
"Ngươi không phải ư?"
"Đại nhân ngược lại rất giống phụ thân ta, nghĩ mọi cách hất nước bẩn lên người ta. Nếu thật sự muốn ta chết, hà tất cần tìm lý do?"
Nàng vừa nói, nước mắt giống như hạt châu đứt dây thành chuỗi rơi xuống, nước mắt theo chiếc cằm nhòn nhọn của nàng nhỏ xuống ở trên người, nhưng nàng lại chỉ nhìn chằm chằm vào Bạch Hưu Mệnh.
"Dù sao ngay cả còn sống từ nơi này đi ra ngoài, ta có thể sống lâu thêm mấy ngày còn chưa biết chắc được đâu. Mẹ ta đã chết, cha ta muốn cho ta phải chết cùng, ta nghĩ, không bằng chết ở trong tay đại nhân, còn có thể có người nhặt xác giúp ta."
Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh nặng nề mà nhìn người con gái luôn mồm muốn chết trước mắt, đột nhiên nhớ tới rất nhiều năm trước, có người cũng cầu xin chàng giết người đó như vậy.
Rõ ràng không muốn chết, lại chỉ có thể cầu xin chàng được chết.
Ký ức trong quá khứ làm Bạch Hưu Mệnh mất tập trung trong nháy mắt, rất nhanh đã khôi phục bình thường.
Chàng nghĩ thầm, người trước mắt cùng người kia trong trí nhớ của chàng vẫn có khác biệt rất lớn.
Nhìn ra được, nàng đang dùng hết tất cả mọi biện pháp để sống sót, cho nên mới có thể khóc đến như vậy… dụ dỗ người khác.
Đầu ngón tay chàng giật giật, rốt cuộc mở miệng: "Người đâu."
"Đại nhân." Hai ngục tốt xuất hiện ở bên ngoài phòng tra tấn.
"Nhốt nàng ta lại."
"Vâng."
Sau khi được người ta thả từ giá sắt xuống, chân A Triền mềm nhũn ngã ngồi xuống đất, một roi kia quất trên người nàng dường như lấy đi của nàng nửa cái mạng. Nhưng tốt xấu gì, giữ được mạng.
Hai ngục tốt mỗi người đỡ một cánh tay nàng đưa nàng vào một gian phòng giam tối thui, sau đó nhanh chóng khóa lại cửa phòng giam rời khỏi.
Trong phòng giam này không có gì cả, ngay cả rơm rạ trải trong phòng giam bình thường cũng không có một cọng, A Triền bèn trực tiếp cuộn tròn trên mặt đất, chịu đựng đau đớn trên người cùng mặt đất lạnh băng.
Nàng quá yếu ớt rồi, căn bản không rảnh chú ý đến những thứ khác, đương nhiên cũng không biết được, từ khi nàng bị nhốt vào trong phòng giam, Bạch Hưu Mệnh đã đứng ở bên ngoài nhìn nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!