A Triền đứng ở bên cạnh tận mắt nhìn thấy Tiết Minh Đường tắt thở, cuối cùng mới khom người, đặt tên lệnh kia ở trong tầm tay hắn ta.
Hy vọng sống sót cho hắn ta, đáng tiếc hắn ta đã chết, vậy không trách được người khác.
Trần Tuệ tìm về hai cái túi nàng vừa mới ném xuống, sau đó mang theo A Triền nhảy trở lên cửa sổ lầu hai.
Sau khi cửa sổ bị đóng lại không lâu, bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân, người của bộ Hình rốt cuộc đuổi tới đây.
A Triền nghe được có người hét: "Tiết đại nhân bị xác sống tấn công."
Sau đó lại liên tiếp có người gọi Tiết đại nhân, đáng tiếc Tiết đại nhân của bọn họ đã không nghe được gì nữa cả.
Đám quan sai bộ Hình kia lăn lộn ở bên ngoài hơn một canh giờ, cuối cùng cho ra kết luận Tiết Minh Đường bị xác sống hại chết, không thể không khiêng thi thể đi.
A Triền cũng dựa bên cửa sổ nghe hết một canh giờ, chờ đám người kia rốt cuộc rời khỏi, nàng đứng lâu chân cũng tê.
Có điều người hại chết Quý Thiền đã chết mất một, đêm nay hẳn là nàng có thể ngủ rất ngon.
Bóng đêm dần sâu, A Triền đã ngủ, dưới lầu Trần Tuệ cũng nằm trên chiếc sập trải đệm chăn dày, để ý thức của mình chìm dần vào trong bóng tối.
Đối với các nàng mà nói là một đêm rất tốt đẹp, đối người Tiết gia mà nói lại như ác mộng.
Người Tiết gia đợi Tiết Minh Đường đến nửa đêm, vẫn không thấy hắn ta trở về.
Tới sau nửa đêm, rốt cuộc có người gõ cửa, sau khi mở cửa lại chỉ thấy một đám Tư lại xa lạ mặc quan bào bộ Hình.
Người dẫn đầu tiến lên nói với người gác cổng: "Chúng ta là đồng liêu của Tiết Minh Đường Tiết đại nhân, có việc muốn gặp gia chủ nhà các ngươi."
Người gác cổng không dám trì hoãn, vội vàng đi thông báo.
Rất nhanh, toàn bộ chủ tử Tiết phủ đều tỉnh dậy.
Tiết gia nhân khẩu đơn giản, trong phủ chủ tử chính thức là cha mẹ Tiết Minh Đường, đương gia chủ mẫu còn chưa vào cửa, Triệu Văn Nguyệt là một tiểu thiếp miễn cưỡng xem như nửa chủ tử.
Ba người tề tụ ở chính sảnh, vị Tư lại bộ Hình dẫn đầu kia trầm giọng nói: "Mọi người nén bi thương, Tiết đại nhân tối nay bị xác sống tấn công, bất hạnh hi sinh khi làm nhiệm vụ."
"Ngươi nói cái gì? Con ta, con ta làm sao vậy?" Tiết lão phu nhân dường như không nghe rõ đối phương nói, giọng nói lại đột nhiên cao lên một tông.
"Tiết đại nhân hi sinh khi làm nhiệm vụ, thi thể đã bị đưa về nha môn bộ Hình, đợi sau khi nghiệm thi sẽ đưa về Tiết phủ."
Tư lại bộ Hình kia nói xong, Tiết lão phu nhân tức thì ngã quỵ. Đôi mắt của Tiết lão gia tử cũng đờ ra, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Sao có thể, con ta sao lại chết?"
Bọn họ nghĩ như thế nào cũng không rõ, một người ban ngày còn sống khỏe mạnh, sao mà chỉ qua một buổi tối, lại biến thành một thi thể?
Tư lại bộ Hình kia thấy trong ba vị chủ tử Tiết gia ở đây, chỉ còn lại có Triệu Văn Nguyệt thoạt nhìn còn coi là bình tĩnh, bèn nói với nàng ta: "Vị phu nhân này, chúng ta còn phải về nha môn phục mệnh, đi trước."
"Quản gia, tiễn mấy vị đại nhân." Triệu Văn Nguyệt cất giọng thều thào nói với quản gia ở bên ngoài.
Quản gia tiễn người đi, Triệu Văn Nguyệt s* s**ng tới ghế dựa phía sau, chậm rãi ngồi xuống.
Tiết lang của nàng ta, người đàn ông nàng ta không tiếc hại mẫu thân của mình cũng muốn gả cho, dễ dàng như vậy mà chết đi?
Hắn ta còn chưa thực hiện lời hứa với nàng ta, nâng nàng ta thành chính thê, cũng không một bước lên mây như nàng ta đoán trước, hắn ta cứ như vậy tầm thường không có gì nổi bật mà chết ở trong tay một con xác sống.
Sớm biết có hôm nay, lúc trước vì sao nàng ta còn muốn chống lại mẫu thân chứ?
Triệu Văn Nguyệt ngơ ngác mà ngồi đó, mãi đến Tiết lão phu nhân tỉnh lại, khóc lóc kêu la đánh tới, vừa cào mặt nàng ta, vừa không ngừng mắng: "Đồ sao Chổi, đều do ngươi khắc đã chết Minh Đường. Ngươi hại cả nhà ngươi còn chưa đủ, hiện tại còn muốn tới hại Tiết gia ta, ta đánh chết ngươi này cái đồ sao Chổi!"
Sau khi Triệu Văn Nguyệt ăn hai cái tát cũng không hề nhịn nữa, trở tay cũng cho Tiết lão phu nhân hai cái tát, hai người cũng không ai chịu nhường ai, túm lấy nhau đánh cào loạn xạ, Tiết lão gia tử lại ở bên cạnh kêu khóc, như là nhạc đệm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!