"Hoan nghênh về nhà." Trên mặt A Triền cũng lộ ra nụ cười.
Nàng nghiêng người để Trần Tuệ vào nhà, sau khi đóng cửa lại mới nói: "Chuyện Tuệ Nương phải làm, hiện giờ đã làm xong chưa?"
"Còn chưa xong." Trần Tuệ ngồi xuống ghế, tuy rằng nàng ấy không cảm giác được mỏi mệt, nhưng trở lại nơi này, thể xác và tinh thần giống như đều được thả lỏng.
A Triền lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn.
Trần Tuệ bình tĩnh nói: "Mẹ con Phương Ngọc đã chết, nhưng Nghiêm Lập Nho còn sống."
A Triền cũng không thấy bất ngờ, Nghiêm Lập Nho là Tả Thị lang bộ Hình, tam phẩm đương triều, nếu y đột nhiên mất mạng, chuyện này tất nhiên sẽ gây ầm ĩ, một khi có người đến tra, đến lúc đó Tuệ Nương tất nhiên sẽ chạy không thoát.
Tuệ Nương cũng không phải Tiểu Lâm thị, tuy rằng nàng ấy đã chết, nhưng người vẫn còn ở trên đời này, dù gì cũng phải tính toán một chút vì chính mình mới tốt.
Có điều, với hiểu biết của nàng về Tuệ Nương, nàng ấy hẳn là cũng sẽ không làm gì cả cứ như vậy rời khỏi Nghiêm gia.
"Tỷ làm gì với hắn ta rồi?" A Triền hứng thú dạt dào hỏi.
"Ta cho hắn ăn máu của ta."
Từ khi nàng ấy có thể chạm vào thức ăn của Nghiêm Lập Nho, mỗi ngày đều sẽ cho vào trong đó số máu còn lại ít ỏi trong cơ thể mình.
Pha trà cho y, làm điểm tâm, mỗi một loại thức ăn bưng cho y ăn, bên trong đều có máu của nàng.
Nàng là xác sống, trong máu tự mang thi độc, đó là loại độc dù có dùng loại ngân châm nào đi thử cũng đều không ra. Bất kể là Nghiêm Lập Nho cẩn thận cỡ nào, y cũng nhất định sẽ trúng độc.
"Nếu giờ hắn ta tự sát, nói không chừng có cơ hội biến thành xác sống đấy." A Triền cười tủm tỉm nói.
"Hắn ta sẽ không đâu, hắn ta tham luyến quyền thế, sao có thể bỏ được mà chịu chết? Hắn ta chỉ có thể tận mắt nhìn thấy chính mình, dần dần thối rữa từng chút một." Trần Tuệ nói với giọng bình thản.
"Ôi chao, vậy bá tánh trong thành sẽ đau lòng lắm, bên ngoài ấy mà thanh danh của Nghiêm đại nhân tốt lắm."
Cho dù Nghiêm Lập Nho nhân phẩm như thế nào, hình tượng bên ngoài cực tốt, cũng thật sự từng giúp một số bá tánh, bằng không thanh danh cũng không truyền ra được.
"Thanh danh… Những cái thanh danh đó, cứ giữ lại cho hắn ta chôn cùng đi."
Trần Tuệ ở lại chỗ A Triền, hiện giờ nàng ấy đã không phải dáng vẻ của mười mấy năm sau, người chung quanh rất khó cho rằng nàng ấy là bà chủ quán ăn ở cuối phố, trừ phi người trong Nghiêm phủ vừa lúc đi ngang qua, khả năng sẽ nhận được mặt nàng ấy.
Tuy rằng khả năng không tính là cao, Trần Tuệ vẫn làm chút thay đổi nhỏ nhỏ, nàng ấy không muốn A Triền rước lấy phiền toái không cần thiết.
Nàng ấy cuộn tóc lại, lại trang điểm hơi khác trước đây một chút, so sánh với gương mặt lúc trước, đã có ba bốn phần thay đổi.
A Triền ánh mắt trông mong mà nhìn nàng ấy trang điểm, trong mắt hứng thú nồng đậm
Sau khi Trần Tuệ trang điểm xong, ấn A Triền đầy vẻ chờ mong ngồi xuống ghế, vẽ cho nàng một bông hoa đào xinh đẹp.
A Triền soi gương sờ sờ mặt, cảm giác hôm nay mình thật xinh đẹp.
Sáng sớm, A Triền ăn bữa sáng Trần Tuệ làm cho nàng, sau đó cùng Trần Tuệ đi tới phường mộc bên cạnh.
Tạm thời nàng còn không định chuyển nhà, tuy rằng Trần Tuệ không cần ngủ, nhưng dù gì cũng phải có nơi nghỉ ngơi.
A Triền bàn bạc với Trần Tuệ một chút, hai người quyết định trước hết mua một cái sập đặt ở tầng một, buổi tối là có thể nghỉ ngơi ở đó.
Hai người chọn một chiếc sập có chiều dài thích hợp, A Triền thanh toán bạc, tiểu nhị trong tiệm hỏi nàng địa chỉ muốn chuyển về, thấy cũng không xa lắm, lập tức đẩy xe đẩy tay tới, chuyển sập tới cửa hàng cho nàng.
Trên đường trở về, A Triền nhìn thấy vài người khua chiêng gõ trống tụ tập mọi người đến đầu đường, cũng tò mò mà nhìn về phía bên đó.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!