Trong mắt Nghiêm Trình tràn đầy sợ hãi, cái tay lạnh băng kia chạm vào không giống người sống, làm trong nháy mắt hắn ta nghĩ tới thi thể.
Hắn ta điều khiển xác sống nhiều năm, quá quen thuộc với nhiệt độ như vậy.
"Nghiêm công tử, ngươi đã đoán được, phải không?"
Mặt Như Tuệ ghé sát vào Nghiêm Trình, nàng càng tới gần, Nghiêm Trình càng không ngừng run rẩy.
Nữ nhân này, không có hô hấp, không có tim đập.
Nàng ta, nàng ta vậy mà lại là một con xác sống!
Nghiêm Trình không phát ra âm thanh, chỉ có thể theo bản năng mà trừng lớn đôi mắt.
Như Tuệ nhìn bộ dáng sợ hãi của hắn ta, vẻ mặt không có chút nào dao động.
Nàng nhẹ giọng nói: "Người vốn nên nhận hết mọi hành hạ mà chết là Phương Ngọc, nhưng ta không thể tự tay giết ả ta, cũng chỉ có thể để cha ngươi động thủ."
Đồng tử của Nghiêm Trình co chặt lại.
"Ngươi làm con trai Phương Ngọc, kẻ đầu sỏ gây tội biến ta thành bộ dáng này, để ngươi nhận thay mẹ ngươi, cũng không xem như oan uổng."
Nghiêm Trình rốt cuộc đoán được xác sống trước mắt này là ai, nhưng hắn ta nghĩ thế nào cũng không thể hiểu được, nữ nhân tên Trần Tuệ kia, rốt cuộc là làm cách nào biến thành dáng vẻ hiện tại này?
Có người giúp nàng ta à?
Là ai? Là ai muốn hại Nghiêm gia?
Như Tuệ nâng tay phải lên, lộ ra một con dao giết heo sáng lập loè.
Nàng nói: "Đau khổ cả đời này của ta, đều do mẹ ngươi cùng cha ngươi tạo thành, bọn họ làm ta hiểu được một đạo lý, có chút người căn bản không xứng sống ở trên đời này, lúc nên tàn nhẫn, tuyệt đối không được do dự."
Dao kia không chút do dự mà chém tới tới nửa người dưới của Nghiêm Trình.
Đao chém xuống, Nghiêm Trình bởi vì đau đớn, tất cả mạch máu trên cổ, trên mặt đều căng chặt.
Như Tuệ lại dùng ngữ khí bình thản nói: "Một đao này, coi như là báo thù cho những nha hoàn trong phủ này vì ngươi mà chết."
Nàng mới vừa vào trong phủ không lâu, nha hoàn trong viện Nghiêm Lập Nho đã nói gần nói xa mà nhắc nhở nàng, phải tránh xa Nghiêm Trình. Nha hoàn hầu hạ bên người Nghiêm Trình, mỗi cách mấy tháng là phải thay một đám, nghe nói đều là bởi vì không an phận nên bị đuổi rồi.
Như Tuệ đi hỏi thăm, những nha hoàn bị đuổi đi đó, căn bản không bị bán đi, tất cả họ đều mất tích.
Có lẽ những cô nương đáng thương đó đều giống như nàng, lặng lẽ mà chết ở trong miệng xác sống.
Chỉ là vận may của nàng tốt, sau khi chết lại từ mồ bò ra được.
Nàng cứ một đao lại một đao chém xuống, không biết mấy năm nay Nghiêm Trình hại chết bao nhiêu người, nghĩ đến những nhát đao mình chém xuống này hẳn là không đủ những mạng người hắn ta còn nợ.
Như Tuệ buông lỏng bàn tay kiềm chế hắn ra, Nghiêm Trình đã nói không ra lời, ngực hắn ta chỉ phập phồng rất nhỏ, trên giường đều là máu trên người hắn ta chảy ra, hắn ta rốt cuộc sắp chết.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Như Tuệ, Nghiêm Trình rốt cuộc tắt thở.
Nàng cắm đao trong tay vào chỗ trái tim hắn ta, sau đó thả tay ra.
Lúc này, trên mặt trên tay và trên quần áo Như Tuệ đều dính đầy máu trên người Nghiêm Trình, nàng cũng không rửa sạch cho mình, mà xoay người đi ra khỏi phòng.
Đêm nay bóng đêm thật đẹp, sao sáng đầy trời chiếu sáng khắp bầu trời đêm, một mảnh trăng sáng an tĩnh mà chiếu khắp đại địa.
Trong tiếng côn trùng kêu vang, Như Tuệ đi về hướng hoa viên Nghiêm phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!