Buổi chiều, A Triền tới hiệu Săn mua ba cây phí huyết thảo, loại thảo dược này thông thường dùng để điều chế hoạt huyết đan. Hoạt huyết đan là một loại thuốc viên cho tu sĩ cấp thấp dùng để nhanh chóng kích phát tiềm năng trong cơ thể.
Hiệu quả của phí huyết thảo là khiến dược tính của thuốc viên bằng tốc độ nhanh nhất dung nhập trong cơ thể người.
Ngoại trừ phí huyết thảo, nàng lại mua một đoạn rễ vô hương, đây là rễ một loại hoa, màu vàng nâu, to chừng cỡ nắm tay trẻ con, chỉ cần ép ra một ít nước, là có thể trung hoà hết mùi hương đặc trưng của phí huyết thảo, làm cho không ai có thể phân biệt được thành phần lại có thể giữ lại được dược tính.
Hai loại nguyên liệu đặc thù này chào giá đều không tính là đắt, cộng lại chỉ cần hai mươi lượng bạc, hơn nữa có thể lập tức nhận hàng ngay, không cần chờ đợi.
Lần mua bán này thuận lợi hơn nhiều so với dự liệu, tâm trạng A Triền không tồi, lúc rời khỏi chợ phía Tây, còn mua năm cái bánh đường ở cổng.
Sau khi mua đồ xong nàng thấy trời còn sớm, nên nghĩ bụng thuận đường đi một chuyến đến Thiên nhai, lấy số quần áo trước đó đã đặt về nhà.
Trong hồi môn của mẫu thân Quý Thiền có một cửa hàng ở Thiên nhai, người thuê đã mở một cửa hàng may y phục, cửa hàng kia mấy năm nay tạo dựng được danh tiếng khá tốt ở Thượng Kinh, thời gian trước đó khi A Triền tới ký khế ước cho thuê mới với chưởng quầy cửa hàng, thuận tiện đặt may vài bộ đồ mới ở đó.
Chưởng quầy kia chiết khấu cho nàng không nhỏ, A Triền cũng không tiết kiệm bạc, đặt hẳn năm bộ y phục mới.
Từ chợ phía Tây đến hiệu may ở Thiên nhai phải đi đoạn đường không tính quá xa, A Triền đi bộ tới.
Lúc đi qua Thiên nhai, nàng đột nhiên thấy một đội Minh Kính Tư vệ cưỡi long huyết mã phi nhanh qua.
Người đi đường ở Thiên nhai vội vàng né tránh, A Triền phản ứng hơi chậm một chút, nhưng cũng kịp thời lùi về ven đường.
Không ngờ rằng lúc người dẫn đầu đi qua bên người nàng lại ghìm ngựa ngừng lại: "Quý cô nương?"
A Triền ngẩng đầu nhìn về phía người trên ngựa, lại là Giang Thiên hộ từng có duyên gặp mặt nàng mấy lần.
"Chào Giang đại nhân." A Triền chào hỏi hắn, có chút tò mò hỏi, "Giang đại nhân đang định ra khỏi thành làm việc à?"
"Đúng vậy, có người phát hiện hổ yêu ở trên núi vùng ngoại thành, ta đi xem thử một chút." Giang Khai đĩnh đạc mà trả lời.
A Triền làm ra vẻ hoảng sợ: "Vậy người phát hiện hổ yêu không có việc gì chứ?"
"Không sao, một đám công tử nhà giàu ăn không ngồi rồi phát hiện ra." Giang Khai tựa như nghĩ tới chuyện gì đó, lại nói, "À đúng rồi, Tiết Chiêu cũng ở trong đám người kia."
Đại nhân nhà hắn vì vị Quý cô nương này mà không hề nể mặt phủ Tấn Dương Hầu, đám thuộc hạ bọn họ đương nhiên phải điều tra rõ đám người trong Hầu phủ, về sau sớm hay muộn đều phải dùng đến.
Cho nên khi đám công tử nhà giàu kia sợ tới tè ra quần mà tới Minh Kính Tư báo án, hắn liếc mắt một cái là nhận ra Tiết Chiêu.
A Triền lập tức thay đổi thái độ: "Ôi chao, thế mà lại không bị làm sao, thật là quá đáng tiếc."
Giang Khai cười ha ha, chắp tay với A Triền: "Quý cô nương đi đường cẩn thận, ta đi trước."
"Ôi từ từ." A Triền gọi lại Giang Khai đang muốn đi, đưa túi bánh đường đang xách trong tay qua, "Bánh đường mới vừa mua, Giang Thiên hộ cầm lấy coi như lương khô trên đường ăn đi."
Giang Khai cũng không khách khí, bàn tay to giống cái quạt hương bồ cầm lấy túi giấy dầu: "Vậy cảm ơn Quý cô nương, sau này nếu gặp lại tiểu tử kia, ta thay cô nương đánh nó hai trận."
"Cứ quyết định như vậy đi." A Triền cười tủm tỉm mà nhìn theo Giang Khai giục ngựa rời khỏi.
A Triền đi đến ngoài hiệu may, còn chưa vào cửa, đã nghe được bên trong cánh cửa có tiếng khách nam: "Các ngươi lấy mấy bộ trang phục trong cửa hàng ra đây."
Hiệu may này tiếp cả khách nam và khách nữ, có điều bên trong có hai phòng, có thể vào phòng riêng để chọn đồ, cũng hoàn toàn không bị mạo phạm.
A Triền vẫn không để việc này ở trong lòng, cất bước đi vào.
Sau khi vào trong nàng mới phát hiện, đại sảnh có một đám công tử trẻ tuổi đang đứng, vẻ ngoài bọn họ vô cùng chật vật, quần áo chất liệu quý giá trên người dường như đều có vết rách vết bẩn, như là mới gian nan trốn từ chỗ nào đó ra.
Nàng nghĩ thầm không phải là thật sự trùng hợp như vậy chứ, mới nghe Giang Khai nói mấy công tử nhà giàu gặp được hổ yêu, lại gặp được bọn họ ngay ở chỗ này luôn?
Chỉ nhìn lướt qua, A Triền đã nhìn thấy Tiết Chiêu đứng ở trong mấy người đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!