Phương Ngọc trừng lớn đôi mắt, ả ta há to miệng muốn phát ra âm thanh, cũng đã không còn kịp rồi.
Trần Tuệ! Vì sao Như Tuệ lại là Trần Tuệ?
Câu hỏi này mãi đến chết, ả ta không cách nào tìm được đáp án.
Phương Ngọc chết vào một ngày vô cùng bình thường, bị tướng công ả ta si mê cả đời, tự tay siết chết.
Chết không nhắm mắt.
Trong phòng tràn ngập tiếng th* d*c của Nghiêm Lập Nho, Như Tuệ đứng ở phía sau y, cúi mắt nhìn Phương Ngọc đã mất đi hơi thở sinh mệnh, trong lòng cũng không thấy thống khoái khi báo thù.
Hai mươi năm sau khi cả nhà nàng uổng mạng, đầu sỏ gây tội mới chết ở trước mặt nàng, nàng chỉ cảm thấy hết thảy chuyện này đều tới quá muộn.
Ánh mắt nàng cuối cùng dừng ở trên lưng Nghiêm Lập Nho, Phương Ngọc đã chết, tiếp theo… nên đến phiên con trai bọn họ.
"Lão gia, kế tiếp phải làm sao?"
Nghiêm Lập Nho buông lỏng dây thừng đã thít chết Phương Ngọc, đứng lên nói: "Không cần lo lắng, giật hết trang sức châu báu trên người nàng ta xuống, dùng sức lực lớn một chút."
Như Tuệ có hơi ngây ra một chút, rồi làm theo lời y dặn dò.
Nàng giật xuống châu ngọc trên đầu Phương Ngọc, khuyên tai đá quý cùng vòng cổ trên người, còn cả hai vòng ngọc trên cổ tay.
Bởi vì giật ra quá mạnh, ở cổ và trên lỗ tai Phương Ngọc đều để lại dấu vết.
Khi nàng lấy đi trang sức trên người Phương Ngọc, Nghiêm Lập Nho đi vào trong phòng, đi tới bên chiếc bàn, tìm một góc độ đẩy ngã cái bàn, bình hoa trên đó rơi vỡ đầy đất.
Sau đó y lại xé xuống màn giường, giật cả chăn còn chưa gấp gọn xuống giường, gối đầu cũng bị ném xuống cuối giường.
Chỉ thay đổi đôi chút, đã làm căn phòng này thoạt nhìn giống như có người đã xảy ra tranh chấp ở bên trong.
"Lão gia, đã xong rồi."
Như Tuệ giao trang sức cho Nghiêm Lập Nho, Nghiêm Lập Nho cất gọn đồ, nói với nàng: "Đi thôi, lúc đi ra ngoài đừng nói cái gì cả."
Như Tuệ gật đầu, đi theo sau Nghiêm Lập Nho ra ngoài.
Sau khi bọn họ ra khỏi phòng, Nghiêm Lập Nho để mặc cửa phòng mở toang, dẫn theo Như Tuệ tiếp tục đi về phía trước.
Trong viện, tình lang trẻ tuổi kia của Phương Ngọc đang lo sợ bất an đứng đó, dường như đang đợi bọn họ ra.
Nhìn thấy Nghiêm Lập Nho, hắn không những không xoay người bỏ chạy, mà là đi lên đón.
"Đại, đại nhân, chúng ta đã nói…"
Nghiêm Lập Nho cắt ngang lời hắn: "Yên tâm, ta đã nói từ trước là sẽ không truy cứu ngươi, ta và Phương Ngọc còn có chuyện muốn nói, ngươi tới quán rượu ở đầu đường chờ."
"Vâng, vâng, tiểu nhân đi liền đây."
"Đừng để cho nha hoàn và phu xe ở cửa nhìn thấy." Giọng Nghiêm Lập Nho vẫn bình tĩnh.
"Tuyệt đối sẽ không."
Nam tử trẻ tuổi kia nghe lời Nghiêm Lập Nho nói, giống như là nhận được thánh chỉ, cả người nhẹ nhàng thở phào, đầu cũng không ngẩng lên mà chạy ra bên ngoài.
Giống như Như Tuệ phán đoán trước đó, việc Phương Ngọc và người khác yêu đương vụng trộm quả nhiên Nghiêm Lập Nho đã biết từ sớm, ngay cả tình nhân của Phương Ngọc, cũng có thể là do y tìm về.
Nghiêm Lập Nho này, quả nhiên chưa từng làm nàng thất vọng, đối với người khác ác, đối với chính mình càng ác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!