Chương 34: (Vô Đề)

Đảo mắt, Như Tuệ đã đến Nghiêm phủ bảy ngày, hai ngày đầu, hai nha hoàn khác trong viện cũng không để nàng động vào việc gì, bất kể là thức ăn hay là quần áo, đều không cho phép nàng chạm vào.

Loại phòng bị này là thực sự rất mơ hồ, cũng không dễ dàng bị phát hiện.

Ngày thứ ba, đại khái là thân phận của nàng rốt cuộc cũng được kiểm chứng, quản gia mới gọi nàng tới, viết khế ước bán mình cho nàng, còn cho nàng hai mươi lượng bạc.

Như Tuệ không chút do dự ấn dấu tay lên khế ước bán mình, từ đây nàng đã được bán cho Nghiêm gia.

Kể từ đó, thái độ của hai nha hoàn kia đối với nàng rốt cuộc có nhiều chuyển biến. Dựa theo lời quản gia dặn dò, Như Tuệ tạm thời được phân tới thư phòng hầu hạ.

Như Tuệ phát hiện, Nghiêm Lập Nho sinh hoạt vô cùng có quy luật, mỗi ngày sau khi hạ triều thì hồi phủ, trước hết dùng cơm cùng Phương Ngọc, dùng cơm xong thì tới thư phòng.

Mỗi đêm giờ Tuất đi ngủ, y chỉ ở trong viện của mình, cũng không ở cùng Phương Ngọc.

Ít nhất từ khi Như Tuệ vào phủ tới giờ, nàng không nhìn thấy Nghiêm Lập Nho tới gần sân viện của Phương Ngọc, nhưng ngược lại Phương Ngọc thường xuyên tới đây đưa chút canh, nhưng cũng không thấy Nghiêm Lập Nho uống.

Quan hệ giữa hai người này so với dự đoán của nàng, lại hoàn toàn bất đồng.

Nghiêm Lập Nho đối xử với Phương Ngọc lạnh nhạt như thế, với tính tình của Phương Ngọc căn bản không nên nhịn, thế nhưng ả ta vẫn chịu nhịn.

Bọn họ rốt cuộc có bí mật gì thế?

Như Tuệ vừa quét tước thư phòng đã vô cùng sạch sẽ, vừa suy tư.

Cửa thư phòng mở ra, Nghiêm Lập Nho đi đến.

Nhìn thấy Như Tuệ đưa lưng về phía y, dùng chổi lông gà phẩy nhát được nhát không mà phủi bức họa cũng không tồn tại một hại bụi, y phảng phất thấy được lúc chính mình còn cầu học, A Tuệ còn đương tuổi trẻ.

Khi đó, mỗi lần nàng phạm sai lầm, thầy sẽ phạt nàng đi quét tước thư phòng, nàng sẽ lén gọi y tới, bắt y giúp làm việc, nàng thì lười biếng cầm chổi lông gà phủi bụi, sau đó dùng sức mạnh quá, làm hỏng mất một bức tranh mà thầy đắc ý.

Lần đó bị thầy phát hiện, thầy cầm chổi lông gà đuổi theo nàng chạy hơn phân nửa cái sân.

Trong hồi ức tốt đẹp quá khứ làm khuôn mặt nghiêm túc của Nghiêm Lập Nho dịu xuống rất nhiều, lúc này Như Tuệ dường như cũng nhận thấy có người vào, xoay người nhìn thấy y, có chút hoảng loạn mà định quỳ xuống: "Lão gia."

Nghiêm Lập Nho tiến lên đỡ lấy cánh tay của nàng: "Trong phủ cũng không có nhiều quy củ như vậy, không cần quỳ xuống."

"Nô tỳ nhớ rồi."

Nghiêm Lập Nho cau mày: "Ngươi không cần tự xưng nô tỳ."

Như Tuệ ngẩn người, mới nói: "Vâng."

Nàng thấy Nghiêm Lập Nho đi tới bàn, vừa định lui ra, rồi lại bị gọi lại: "Ngươi lại đây, mài mực cho ta."

"Nhưng Như Tuệ không biết mài mực."

"Không sao, ta dạy cho ngươi."

Chờ Như Tuệ bước tới, trước tiên Nghiêm Lập Nho đổ một ít nước vào giữa nghiên mực, sau đó cầm lấy thỏi mực bắt đầu mài. Như Tuệ tò mò mà nhìn, không chờ Nghiêm Lập Nho bảo nàng làm, nàng đã hỏi: "Đại nhân, ta có thể thử không?"

"Được, ngươi đến đây đi."

Như Tuệ rất nhanh đã học được cách mài như thế nào, Nghiêm Lập Nho cũng không hề nhìn nàng, bắt đầu viết chữ.

Đây là thói quen y dưỡng thành từ thuở thiếu thời, mỗi ngày đều phải viết một trang giấy to, đến nay vẫn không thay đổi.

Y mở ra bảng chữ mẫu trên bàn, bảng chữ mẫu kia đã có từ khá lâu rồi, trang giấy đã ố vàng, chữ ở trên đó Như Tuệ liếc mắt một cái là đã nhận ra.

Đó là chữ của phụ thân nàng, thư pháp của phụ thân nàng đã từng được rất nhiều văn nhân tôn sùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!