Phương Ngọc gần đây tâm tình cực tốt, Trần Tuệ chết phảng phất như thể một tảng đá lớn nhiều năm qua đè ở trong lòng rốt cuộc đã được dời đi, ả ta chưa bao giờ thấy sảng khoái như thế.
Cho dù biết được con trai vẫn chưa xử tử xác sống kia, dẫn tới xác sống mất khống chế làm loạn ở Thượng Kinh cũng không thể nhiễu loạn tâm trạng tốt của ả ta.
Cũng chỉ là giết hai người ở phường Xương Bình, đều là bá tánh bình dân, chết thì chết thôi, có cái gì mà phải lo lắng?
Nhưng việc này làm cho tướng công giận dữ, chẳng những lệnh người bắt con trai từ bên ngoài về, còn tự mình ra tay đánh mười gậy, cuối cùng nhốt người ở trong từ đường mười ngày.
Phương Ngọc tuy rằng thương con trai, nhưng cũng không muốn chỉ vì việc này mà mình và tướng công đối nghịch, chỉ có thể tranh thủ lúc y không ở nhà, lén đi thăm con trai.
Ả ta dẫn theo nha hoàn, xách theo hộp đồ ăn đi vào từ đường, còn chưa đẩy cửa ra, đã nghe thấy âm thanh ái muội bên trong.
Sắc mặt ả ta xanh mét, đạp mạnh cửa, phát ra tiếng loảng xoảng.
Bên trong tiếng nam nhân trêu đùa cùng tiếng kêu của nữ nhân đều ngừng lại.
"Kẻ nào không muốn sống quấy rầy chuyện tốt của bản công tử?" Nghiêm Trình đang tìm vui trong phòng hét lớn một tiếng.
"Mẹ ngươi."
Qua một lúc lâu, Nghiêm Trình quần áo xộc xệch mà ra mở cửa, trên mặt còn mang theo nụ cười lấy lòng: "Mẹ, chuyện này ngàn vạn lần mẹ đừng có nói cho cha nhé."
Phương Ngọc liếc mắt một cái nhìn bên trong, bị Nghiêm Trình kéo vào trong từ đường vậy mà lại là một nha hoàn vẩy nước quét nhà bên ngoài, dung mạo chỉ ở mức trung bình.
Ả ta hận không thể cho con trai một trận, duỗi tay dứ dứ cái trán con trai: "Con thật đúng là giống ăn tạp cái gì cũng nuốt trôi."
"Đây không phải nhàn rỗi không có việc gì làm sao." Hắn ta cà lơ phất phơ mà cười.
Nghiêm Trình vốn là kẻ không chịu nổi tịch mịch, ngày thường cũng đều lăn lộn ở chốn câu lan* tửu quán, lần này cha hắn ta muốn nhốt hắn ta mười ngày, hắn ta sao có thể nhịn được.
*Chỉ kỹ viện.
"Vậy cũng không thể ở trong từ đường."
"Mẹ không nói cha con cũng sẽ không biết, huống chi tổ tông Nghiêm gia có cái gì hay mà bái, cũng chỉ có cha mỗi ngày cúng bái bọn họ thôi, cả đám này cộng lại cũng chưa bằng một ngón tay ông ngoại." Nghiêm Trình dùng giọng điệu khinh thường.
Phương Ngọc cũng không sửa đúng lại cho con trai, mà là yêu chiều nói: "Không cho phép có lần sau, nếu không bị cha con biết được không ai cứu được con đâu."
"Đã biết." Nghiêm Trình trả lời có phần không để tâm lắm, hiển nhiên vẫn chưa nghe thủng lời mẹ hắn ta nói.
"Người đâu." Phương Ngọc cất lời.
Nha hoàn đằng sau lập tức đi lên trước: "Phu nhân."
"Xử lý đứa bên trong kia đi, đừng để lão gia phát hiện."
"Vâng." hai nha hoàn đi vào từ đường, kéo nha hoàn vẩy nước quét nhà quần áo xộc xệch ở bên trong ra ngoài.
Nha hoàn kia còn chờ mong mà nhìn Nghiêm Trình: "Thiếu gia, thiếu gia cứu mạng…"
Nghiêm Trình chỉ nhìn lướt qua đã thấy không thú vị mà thu hồi ánh mắt, cũng chỉ là thứ đồ chơi nhằm giết thời gian mà thôi.
Phương Ngọc đưa hộp đồ ăn trong tay cho Nghiêm Trình: "Đều là món con thích ăn, ít nhiều cũng ăn một chút. Chờ lát nữa cha con về, con nói mấy câu dễ nghe cầu xin ông ấy, để ông ấy sớm thả con ra."
Nói rồi, Phương Ngọc cũng có chút bất đắc dĩ: "Con nói xem con ấy, nếu như muốn giữ con xác sống đó lại thì trông cho kỹ, sao mà còn có thể để nó chạy ra. Cái mặt kia của nó không bị hủy, nếu như bị người khác bắt được, một khi tra ra là có thể tra tới chỗ ông ngoại con."
Xác sống kia lúc sinh thời là hộ vệ phủ Trấn Bắc Hầu, cấu kết cùng người ngoài ý đồ phản bội Trấn Bắc Hầu bị phát hiện, nhưng vì người nọ là tu sĩ nhị cảnh, Phương Ngọc mới không để phụ thân trực tiếp xử tử hắn, mà là cho người luyện thành xác sống, để ả ta sử dụng.
Tay nghề luyện thi này là Phương Ngọc học được từ cha nuôi ả ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!