Chương 32: (Vô Đề)

Trần nương tử ngập tràn mong đợi mà nhìn về phía A Triền: "Biện pháp gì?"

"Có một loại huân hương, có thể khiến cho thi thể duy trì ở trạng thái tốt nhất lúc sinh thời."

"Thật sao?"

Huân hương kiểu gì mà lại có hiệu quả như vậy?

Ở trong hiểu biết của Trần Tuệ, việc này căn bản không có khả năng. Nhưng nàng ấy là một người chết giờ còn có thể ngồi ở chỗ này, giống như cũng không có gì là không thể.

"Thật."

A Triền không nói cho Trần Tuệ, cách làm là dùng để xông hương tế phẩm, có một bộ tộc rất kỳ quái, mỗi năm bọn họ đều phải cúng tế tổ tiên, săn về con mồi tốt nhất dâng lên tổ tiên.

Nhưng trước khi đem cúng, phải làm cho tế phẩm đẹp hơn một chút, nên nghiên cứu ra loại huân hương này.

Bảo đảm tế phẩm đặt lên đàn tế vẫn ở trong trạng thái tươi sống nhất.

Nghe thì có chút kỳ quái, cũng quả thật rất quái lạ.

A Triền chưa từng được chứng kiến bao giờ, nhưng giống như thông qua ghi chép trong những quyển sách, nàng có nhìn thấy bộ tộc mẫu thân mình trong quá khứ, thấy họ thích những thứ tươi sống như vậy.

"Chỉ có điều…"

Ngay sau đó ngữ khí cuả A Triền có chút do dự, nàng tính toán một chút nguyên liệu cần dùng để hun một người, tức khắc trước mắt tối sầm, bẻ ngón tay hai lần, tiền vẫn không đủ.

"Chỉ có điều sao?"

"Bạc trên tay ta không đủ mua nguyên liệu." A Triền hơi có chút thẹn thùng, loại chuyện này nói ra có chút mất mặt.

Trần nương tử khẽ động cơ mặt cứng đờ, muốn làm ra vẻ mặt tươi cười: "Không hề gì, ở trong nhà ta còn năm trăm lượng bạc."

Đó là khi nàng ấy và chồng trước hòa ly, chồng trước bị Nghiêm Lập Nho ép phải trả cho nàng bạc hồi môn, nàng mua một cửa hàng, bạc còn lại vẫn để đó.

Vốn tưởng rằng từ đây cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt, vận mệnh lại trêu đùa nàng ấy như vậy.

"Vậy được, chờ lấy được bạc, hai chúng ta phân công nhau đi mua nguyên liệu."

Lúc hai người nói chuyện, đốm đen Trên mặt Trần nương tử đã nhạt chỉ còn lại có một đốm.

A Triền lại lấy ra một viên hương, sau khi Trần nương tử ăn xong, những chỗ thối rữa trên mặt và trên người đều biến mất.

Thoạt nhìn nàng ấy không có gì bất đồng với lúc sinh thời, chỉ không có tiếng tim đập.

A Triền nói với nàng ấy: "Tuy rằng tỷ không cần thở, nhưng như vậy quá dễ bị người ta nhận thấy dị thường. Hẳn là tỷ đã quen với việc thở rồi, cũng nên làm cho mình có tim đập, những chuyện này, tỷ đều có thể làm được."

Đây chỉ là điều khiển thân thể cơ bản nhất, sau khi trở thành xác sống, Trần nương tử hẳn là có được năng lực như vậy.

Trần nương tử gật gật đầu, nàng ấy dựa theo lời A Triền, bắt đầu hít thở, làm lồng ngực phập phồng, lại bắt chước ra tiếng tim đập.

Lúc đầu cũng không dễ dàng, thỉnh thoảng hô hấp bị ngừng lại, tốc độ tim đập chậm đến dọa người, dần dần, nàng ấy bắt đầu thuận buồm xuôi gió.

A Triền nghĩ thầm, Trần nương tử quả nhiên là người thông minh, chỉ dẫn một chút xíu đã thông.

Ngày hôm sau qua buổi trưa, tuy rằng trời vẫn còn âm u, nhưng cuối cùng đã không mưa.

A Triền Từ nhận từ chỗ Trần nương tử số bạc nàng ấy cất trong nhà, hai người chia nhau đi các chợ khác nhau mua nguyên liệu.

A Triền vẫn đi chợ phía Tây, có hai loại nguyên liệu đặc thù, nhuyễn cốt đằng* và da Hổ Giao** chỉ có hiệu Săn chợ phía Tây có bán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!