Hạ tuần tháng tư, Thượng Kinh có mấy trận mưa to.
Nghe nói vùng ngoại ô mưa còn lớn hơn nữa, lại còn sấm sét đì đùng, tiếng nổ làm cho người ta sợ hãi. Nghe nói trên trời sét đánh xuống trúng một đỉnh núi, vậy mà làm đỉnh núi đó nổ tan tành không còn gì.
Hai hôm nay mưa liên miên không ngớt, A Triền không mở cửa hàng, cũng không ra ngoài đi mua thức ăn.
Tới buổi tối, nàng cảm thấy đói bụng quá, từ trên giường bò dậy đi xuống ngăn tủ tìm điểm tâm lúc trước mua về lấp cho đầy bụng.
Đêm nay trời mưa dường như còn lớn hơn nữa, cũng không biết ngày mai có nhỏ đi chút nào hay không? Trong tiếng mưa rơi ồn ào, nàng mơ hồ nghe được tiếng đập cửa.
Là nghe lầm à?
A Triền do dự một chút, vẫn cầm đèn dầu đi xuống lầu.
Chờ xuống dưới lầu, tiếng đập cửa càng thêm rõ ràng.
Thời tiết như vậy, ai sẽ tìm đến nàng chứ?
"Là ai thế?" Nàng đứng ở cửa, lên tiếng hỏi.
Giọng A Triền vang lên một hồi lâu, bên ngoài mới có đáp lại: "Là… Ta…"
Là giọng Trần nương tử.
Nàng đặt tay lên then cửa do dự một chớp mắt, nhưng vẫn rút then cửa, mở cửa ra.
Cửa vừa mở ra, bên ngoài mùi nước mưa hòa lẫn cùng một mùi tanh của đất bùn cũng không dễ ngửi cùng với mùi thối nhàn nhạt cùng nhau truyền vào.
Trần nương tử khoác áo choàng đứng ở trong mưa, trên đầu nàng ấy tuy rằng đội mũ áo choàng, nhưng cả người lại ướt đẫm.
Có điều mười mấy ngày không thấy, gặp lại lại phảng phất như đã qua mấy đời, một đứng ở bên trong cánh cửa, một đứng ở ngoài cửa.
A Triền nương ánh đèn dầu nhìn Trần nương tử im lặng đứng ở trong mưa, như là một cục đá không có sinh mệnh, hồi lâu mới than nhẹ một tiếng: "Trần Tuệ, vào đi."
Trần nương tử bước qua ngạch cửa, vào phòng.
A Triền đóng cửa lại, cũng không đưa cho nàng ấy khăn tay để lau người, cũng chưa mời nàng ấy ngồi xuống, chỉ nhẹ giọng nói: "Cởi áo choàng ra đi."
"Sẽ, dọa đến muội đấy."
"Nếu như đã để tỷ vào cửa, thì ta sẽ không sợ hãi."
Trần nương tử tháo dây buộc áo choàng, áo choàng rơi xuống đất, lộ ra bộ dáng hiện tại của nàng ấy.
Như nàng ấy đã nói, rất dọa người.
Phần lộ ra bên ngoài của nàng ấy bao gồm mặt, cổ và trên tay có rất nhiều đốm màu đen thối rữa, những chỗ thối rữa đó, tản ra mùi thối nhàn nhạt.
Nói chính xác hơn là, mùi xác chết phân hủy.
Từ khi Trần nương tử vào đến bây giờ, nàng ấy chưa từng hô hấp, trái tim cũng chưa từng đập.
Mấy ngày trước, nàng ấy bị xác sống cắn đứt cổ, kỳ thật cũng đã chết.
Ý thức rơi vào trong bóng đêm vĩnh cửu, lại không tiếp tục chìm sâu xuống dưới, không biết khi nào, nàng ấy "Thức tỉnh".
Nàng ấy dần dần nhớ lại tên của mình, nhớ lại đã xảy ra chuyện gì, cũng nhớ lại chuyện mình đã chết.
Nàng ấy thậm chí có thể nhận thấy được, mình bị chôn ở trong đất, khối đất rắn chắc đè nặng trên người cũng không ảnh hưởng gì tới nàng ấy, chỉ làm nàng ấy không cách nào nhúc nhích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!