Ông chủ Từ thấy A Triền mỗi ngày đều phải tới quán ăn xem một lần, nghĩ bụng cô nương tuổi trẻ đại khái trải qua ít sự đời mới bị dọa sợ như vậy, không khỏi khuyên giải: "Có lẽ Trần nương tử chỉ là có việc mới đóng cửa hàng, có khả năng quá một thời gian nữa là quay lại."
"Nhưng tỷ ấy không nói với cháu trước."
Trần nương tử là người thủ tín, nếu như đã xảy ra chuyện gì làm nàng ấy không thể không đóng cửa hàng, nàng ấy tất nhiên sẽ nói cho A Triền trước tiên.
"Thì đó là do có việc gấp, không kịp nói cho cháu."
Ông chủ Từ nói cũng không có thể đánh tan sự nghi ngờ trong lòng nàng.
"Ông chủ Từ, nếu cháu tới Kinh Triệu Phủ…"
Ông chủ Từ lắc đầu, cắt ngang lời nàng nói: "Quý cô nương, cháu và Trần nương tử không phải là quan hệ huyết thống, cháu cũng không có chứng cứ có thể chứng minh cô ấy xảy ra chuyện, quan phủ sẽ không can thiệp đâu."
Thấy nàng từ đầu tới cuối cũng không giãn được mày ra, ông chủ Từ chần chờ một chút lại nói: "Ta thấy cô nương dường như có chút qua lại với người trong quan phủ, không bằng nhờ người hỏi thăm một chút?"
Cửa lớn nha môn Kinh Triệu Phủ và cửa lớn nha môn Minh Kính Tư cái nào khó bị gõ mở hơn, A Triền cũng không biết.
Nhưng nếu nàng đứng ở ngoài cửa Minh Kính Tư nói muốn tìm Bạch Hưu Mệnh, chắc chắn là sẽ bị đuổi đi. Hơn nữa ngay cả nhìn thấy người, Bạch Hưu Mệnh cũng chưa chắc chịu giúp nàng, người này cũng là một kẻ không thấy con thỏ không thả chim ưng.
Có điều A Triền vẫn nghe lời ông chủ Từ, chuyện của Trần nương tử, chỉ có thể tìm quan gia hỗ trợ.
A Triền về đến nhà, chờ đến đêm khuya tĩnh lặng, nàng cầm đèn dầu đi vào sân sau, ngồi xổm ở góc tường bắt đầu nghiêm túc đào đất, sau đó chôn một thứ xuống.
Thám tử Minh Kính Tư trốn trong chỗ tối nhận thấy khác thường, đổi sang vị trí gần đó ý đồ muốn thấy rõ rốt cuộc nàng đang làm gì.
Đúng lúc này, A Triền đột nhiên lên tiếng.
"Minh Kính Tư các ngươi vất vả như vậy, mỗi tháng rốt cuộc được phát bao nhiêu bổng lộc?"
Thân hình thám tử kia tức khắc cứng đờ bất động.
"Mỗi ngày ngươi đều nhìn chằm chằm ta, có thời gian nghỉ ngơi không?" A Triền rất tò mò.
Thám tử kia nghĩ thầm so với vị đồng liêu bị phái đi theo dõi Tiết gia, việc này của hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Vòng giao tế của A Triền rất hẹp, ngoại trừ hàng xóm trên phố này, căn bản không giao lưu cùng người ngoài, thời gian trước đó có kết giao cùng một vị Trần nương tử, nhưng gần đây cũng không thấy qua lại, mỗi ngày nói cũng đều là chuyện nhà.
Mẫu thân và muội muội trong nhà hắn mỗi ngày muộn nhất đầu giờ Thìn* rời giường, thỉnh thoảng có một hai lần dậy muộn, muội muội còn sẽ cảm thấy hổ thẹn, mà thời gian A Triền rời giường cơ bản ổn định vào cuối giờ Thìn, tuyệt đối sẽ không sớm hơn.
*7 giờ tới 9 giờ sáng.
Trong khoảng thời gian nàng ngủ này, hắn chẳng những có thể ngủ bù, còn có thể thuận tiện trở về nha môn Minh Kính Tư nộp lên ghi chép giám sát ngày hôm trước.
Nhưng mà những chuyện này, nàng không cần biết.
"Ta có việc nói với ngươi, có thể ra đây một chút không?"
A Triền an tĩnh đợi một lát, không có động tĩnh.
Xem ra là không thể.
"Ta có việc muốn tìm Phong Dương Phong đại nhân, ngươi có thể giúp ta chuyển một câu cho ngài ấy không?" A Triền ném xẻng nhỏ trong tay sang một bên, đứng lên quay vào nhà, "Nếu không thể cũng không sao cả, lần sau ta gặp Trấn Phủ sử của các ngươi, sẽ nói ngươi nhìn lén ta tắm rửa."
Bộp, một hòn đá nhỏ rơi xuống dưới chân A Triền.
A Triền đá đá hòn đá dưới chân, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Ta coi như ngươi đồng ý rồi, ta có việc gấp, thỉnh cầu ngài ấy mau tới đây một chuyến, tốt nhất là ngày mai."
Nàng nói xong rồi vào phòng, để lại thám tử Minh Kính Tư ở bên ngoài bế tắc hỏi trời xanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!