A Triền mở mắt ra, lông mi khẽ run, trong trời tuyết bay lả tả, một đôi giày da màu đen xuất hiện ở trong tầm mắt nàng.
Còn chưa chờ nàng lên tiếng, một thanh trường đao chưa ra khỏi vỏ đã kề ở cổ nàng, những vết sần sùi chưa được mài nhẵn trên vỏ đao dường như vừa chạm phải nàng, cắt chảy máu gáy nàng.
"Tên?" Giọng nói ôn hòa trầm thấp vang lên từ trên đỉnh đầu, nếu thanh đao kia không kề trên cổ nàng, A Triền sẽ cảm thấy đây là một người đàn ông dịu dàng.
"A… Quý Thiền."
"Vì sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"
"Nhà ta ở phường Xương Bình, trên đường về nhà ta đi qua nơi này mà thôi."
Ký ức thuộc về Quý Thiền sau khi mượn xác đã trực tiếp rót vào trong đầu A Triền, đó là cuộc đời ngắn ngủi hoàn chỉnh thuộc về một người khác, cũng là mấu chốt để nàng có thể thay thế Quý Thiền sống sót.
A Triền rất nhanh bắt giữ ký ức đêm nay, dùng để ứng phó người trước mặt.
"Nói xem, đã xảy ra chuyện gì?"
Nằm trên mặt đất bị người khác ép hỏi cảm giác không tốt lắm, nhưng người đàn ông bên cạnh căn bản không có dự định dời cây đao đi, nàng chỉ có thể tiếp tục duy trì tư thế này, ngoan ngoãn mà trả lời câu hỏi của chàng.
"Trên đường trở về ta thấy gần đây có người ở bắt quỷ, khi con quỷ kia chạy về hướng ta, một mũi tên bay tới đây… làm ta bị thương."
Vết thương đã khỏi rồi, nàng vốn không nên nói những lời dư thừa này, nhưng chiếc áo bông màu trắng này thấy quá rõ, chỗ ngực còn thấm một khoảng lớn vết máu, muốn lừa gạt cho qua cũng không được.
Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh dịch xuống theo lời nàng nói, dừng ở chỗ trái tim nàng, ngay sau đó lại nhìn về phía mũi tên, do quan phủ chế tạo, xem hình thức chế tác dường như đến từ chính bộ Hình.
"Tiếp tục nói."
"Ta bò đến ngõ nhỏ, thì nhìn thấy nó."
"Ngươi nói chuyện cùng nó?"
"Ta cho rằng bản thân sắp chết, lại cho rằng nó sẽ ăn ta, nên nói một câu, ai ngờ nó đáp lại ta."
"Nó nói gì?"
"Nó nói bản thân không ăn con người, còn hỏi tên của ta, rồi không động đậy gì nữa."
Đỉnh đầu vang lên một tiếng cười nhạo, cây đao lúc nào cũng uy h**p tính mạng nàng rốt cuộc dời đi, người đàn ông đứng đó lúc này ngồi xổm ở trước mặt nàng, áo choàng màu đen buông xuống trên mặt đất, dính vào tuyết.
A Triền tranh thủ nghĩ, nó thoạt nhìn thật ấm áp.
Trước nay nàng đều không cảm giác được cái lạnh, da lông của nàng chẳng những xinh đẹp còn rất giữ ấm, hiện tại nàng lại lạnh đến phát run.
Làm người cũng thật không dễ dàng.
"Lá gan không nhỏ, dám lừa bản quan." Câu nói hãy còn mang theo chút ý cười này vẫn còn vang lên ở bên tai nàng, ngay sau đó, một bàn tay như kìm sắt bóp chặt cổ nàng, cưỡng ép nàng ngẩng mặt lên, A Triền không thể không đối diện với người nọ.
Đập vào mắt vậy mà lại là một gương mặt hết sức tuấn tú, giống như là được trời cao cẩn thận điêu khắc, ở trong hiểu biết của nàng về yêu và con người, ít nhất cũng được xếp ở trong ba vị trí đầu.
Nàng là người kén chọn nhất, trước giờ chỉ thích người đẹp, cũng bởi vậy chịu đủ thua thiệt. Người trước mắt này, sợ là cũng không dễ chọc.
Người đàn ông có một đôi mắt dịu dàng, khi cúi mắt nhìn về phía nàng, trong mắt phảng phất có chút không nỡ thoáng qua, nhưng động tác trên tay chàng lại không hề nhẹ, chỉ là một lát, trước mắt A Triền đã biến thành màu đen, dường như không thở nổi.
Nàng liều mạng bắt lấy tay đối phương muốn tránh thoát, nhưng căn bản không cách nào mảy may lay động chàng.
Bạch Hưu Mệnh cứ như vậy nhìn nàng, mãi đến khi cường độ nàng giãy giụa yếu dần, mới buông lỏng tay ra vài phần, hỏi lại lần nữa: "Bản quan hỏi lại một lần nữa, nó nói gì với ngươi?"
"Nó muốn hỏi tên của ta, nhưng thất bại. Nó còn nói bản thân là một con bát vĩ hồ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!