Đảo mắt đã qua lập hạ, từ Nam chí Bắc người đi đường đều thay áo mỏng.
A Triền yếu ớt, thỉnh thoảng vẫn sẽ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, nên học mấy người già, lúc thời tiết tốt dọn cái ghế ra ngồi ngoài cửa phơi nắng.
Ông chủ Từ rảnh rỗi cũng thích ngồi ở bên ngoài, thỉnh thoảng tâm trạng tốt, còn sẽ kể chuyện cho bọn trẻ bên cạnh nghe.
Gần đây trong tiệm sách của ông ấy mới có thêm thoại bản mới, có thêm nhiều câu chuyện mới, hôm nay ông chủ Từ kể cho mấy đứa bé ngồi xổm bên cạnh ông ấy chuyện về Nghiêm Thanh Thiên.
A Triền híp mắt đắm chìm trong ánh mặt trời, cũng nghiêng đầu nghe ông chủ Từ kể chuyện.
Người viết thoại bản cũng có chút tài năng, còn chê trước khen sau.
Trước hết viết thân thế vai chính trong truyện thê thảm như thế nào, cả nhà hàm oan mà chết không có chỗ kiện cáo, sau lại viết vai chính trải qua muôn vàn khó khăn tới Thượng Kinh, cũng không thể kiện lên trên, cuối cùng gặp được Nghiêm Thanh Thiên, cản kiệu kêu oan. Cuối cùng ở dưới sự trợ giúp của Nghiêm Thanh Thiên, hung phạm đều phải đền tội, kết cục đại viên mãn.
Ông chủ Từ nói xong, bọn trẻ vây quanh ông ấy lập tức đều gọi Nghiêm Thanh Thiên, ríu rít thật náo nhiệt.
A Triền nghe xong câu chuyện, nhìn trời, cũng đã gần đến giờ cơm trưa, nàng không ngừng đắn đo mãi giữa cơm tự mình làm khó ăn và mỳ bên ngoài làm khó ăn.
Nếu muốn ăn ngon hơn, phải đi tận hai con phố, nàng không muốn đi.
"Đúng rồi Quý cô nương, cuối phố gần đây mới mở một quán ăn, cháu đã từng tới chưa?" Ông chủ Từ thấy A Triền đứng dậy, bèn nói với nàng.
"Mở khi nào vậy ạ?" A Triền tò mò, gần đây nàng không tới cuối phố.
"Là hai ngày trước, bà chủ quán ăn đó tay nghề không tồi, Quý cô nương có thể đi nếm thử."
Ông chủ Từ rất thích chia sẻ món ngon tâm đắc của ông ấy với A Triền, bởi vì mỗi lần nàng đều sẽ tâng bốc.
A Triền rất biết tiếp thu lời khuyên mà đi về hướng cuối phố, đi nửa con phố, quả nhiên thấy được quán ăn mới mở.
Cửa hàng ở ven đường, càng tới gần cuối phố việc buôn bán càng quạnh quẽ, quán ăn đó lại ngoài dự đoán, thực khách còn không ít.
Lúc A Triền vào trong quán, mỗi cái bàn trong phòng đều có khách ngồi.
Nàng không vội, mà còn quan sát cửa hàng này, mặt tiền cửa hàng không lớn, hai dãy bàn dài được kê ở sát tường, có thể ngồi sáu khách.
Cũng có hai cái bàn vuông khác được kê ở sát tường mé bên kia, mỗi bàn có thể ngồi tám người.
Trên tường treo thực đơn, chỉ viết có hai món, là món ăn hôm nay bán, đều là mỳ, một là mỳ thịt kho, một là mỳ gà xé sợi.
Mỳ thịt kho bảy văn, mỳ gà xé sợi tám văn tiền, so với quán mỳ khác bên ngoài đắt hơn hai văn, có điều nhìn thấy các thực khách đều vùi đầu ăn rất ngon, A Triền cũng tính nếm thử.
Lúc này, mành ngăn cách nhà bếp và gian ngoài được xốc lên, nàng nghe thấy bà chủ ở nhà bếp gọi: "Một bát mỳ gà xé sợi, một bát mỳ thịt kho, là của vị khách nào?"
Một ông chú béo ở bàn bên cạnh A Triền đứng lên: "Ở đây."
Ông chú đếm mười ba văn tiền ném vào hộp đựng tiền ở sau mành, còn mình thì bưng hai bát mỳ trở lại chỗ ngồi.
Lúc này đúng lúc có khách ăn xong ra ngoài, bà chủ ra thu dọn chén đũa, nhìn thấy A Triền cười nói với nàng: "Cô nương muốn ăn món gì?"
"Ta muốn một bát mỳ gà xé sợi."
"Cô nương chờ một lát." Bà chủ nhanh nhẹn mà bưng lên bát đũa trở lại nhà bếp, có lẽ là đi làm mỳ cho nàng.
A Triền có chút kinh ngạc, vậy mà nàng đã từng gặp bà chủ này.
Là Trần nương tử hôm ấy ở ngoài tiệm trà, bị tướng công nhà mình đánh thật sự thảm.
Chỉ là ngắn ngủi mấy ngày không thấy, vậy mà nàng ấy dường như thay đổi hẳn con người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!