Ngày hôm sau, A Triền ngủ nướng.
Một phòng ngủ được bố trí rất thích hợp để ngủ, quả nhiên có thể làm chất lượng giấc ngủ tăng lên rất nhiều.
Tỉnh lại trong đệm chăn mềm mại, dưới chân còn có một túi nước nóng đã nguội, oán khí trong lòng A Triền với Bạch Hưu Mệnh cũng giảm bớt vài phần.
Nàng rửa mặt chải đầu qua loa rồi xuống lầu mở cửa, ngoài cửa ánh mặt trời ấm áp chiếu xiên xiên vào nhà, chiếu ra từng quầng sáng lớn, căn phòng vốn tối tăm được chiếu sáng lên.
Lúc này A Triền mới có tâm tư quan sát bày biện mới của tầng một.
Hôm qua Phong Dương sai người chuyển đến hai cái kệ để đồ và một cái tủ đều dựng sát tường, chỗ trống trên vách tường treo thư họa, cũng không phải bút tích của danh gia, là trước đây Quý Thiền tự mình mua về.
Bên cạnh cửa sổ bày một bộ bàn ghế, trên đó đặt bộ đồ pha trà, chờ cửa hàng khai trương để tiếp khách, cũng có thể mời người ta ngồi đó để thử hương.
A Triền dạo qua một vòng, trong đầu nghĩ có thể thu hết đồ trang trí đặt trên cái kệ để đồ xuống, rồi đặt hết hương nàng đã làm lên, dùng để trưng bày, số hương còn lại có thể để trong tủ chén.
Có điều hiện tại số hương nàng làm có thể bán chỉ có một loại, dường như quá ít để bày.
Cần mua thêm một cái quầy hàng, để đặt sổ sách và hộp tiền, còn cả lư hương, cùng với bình để đựng bột hương, cộng lại so với trước đó nàng dự tính bớt đi rất nhiều.
A Triền chạy lên trên lầu mang giấy bút xuống, viết xuống danh sách đồ cần đặt mua, tính chờ lúc rảnh rỗi đi mua cho đủ.
"Quý cô nương." A Triền còn đang suy nghĩ xem mình có quên chưa viết gì không, đã nghe thấy có người gõ cửa.
Ngẩng đầu, gương mặt không khiến cho người ta thích kia của Phong Dương lại xuất hiện.
"Vào đi." Hôm nay hắn tới hẳn là để đưa nguyên liệu.
Quả nhiên như nàng dự liệu, sau khi Phong Dương vào trong, đằng sau còn hai người đi theo, một người tay xách theo vài loại nguyên liệu A Triền yêu cầu, một tay khác ôm một cái bình được phủ vải bố, người đằng sau tay trái cầm cối xay thuốc, tay phải xách một cái cối đá nhỡ.
Bọn họ lặng lẽ thả đồ xuống, sau đó nhanh chóng rời khỏi.
Phong Dương lấy tờ danh sách A Triền viết cho Bạch Hưu Mệnh ra, cùng nàng đối chiếu từng mục trong danh sách, không thiếu loại nào.
Chỉ còn loại hiếm thấy nhất là xương rồng được nghiền thành bột, được đựng trong bình được đậy kín.
Phong Dương cởi bỏ miếng vải đen ở nắp bình, vừa mới tháo ra, cái bình được mở, một luồng hơi nước ập thẳng vào mặt.
A Triền thò tay vào, sờ sờ bột xương, lúc tay chạm vào hơi có chút ướt, là xương rồng phẩm chất tốt nhất. Ít nhất chứng tỏ Bạch Hưu Mệnh không gạt nàng, lúc con rồng bị chàng g**t ch*t tu vi thực sự là tứ cảnh.
Phong Dương chờ A Triền nghiệm xong hàng hóa, định cáo từ: "Đồ đã đưa tới, ta…"
"Đừng vội đi." A Triền cười tủm tỉm mà gọi người lại, "Phong đại nhân cũng muốn nhanh chóng bắt được rắn Tuyết Châm chứ, không bằng ở lại giúp ta chút việc, nhanh chóng làm xong hương mồi chứ?"
Phong Dương bị thuyết phục.
Vì thế hắn ở lại trước hết giúp A Triền sàng bột xương rồng hai lần, đừng nhìn số lượng bột xương rồng không nhiều lắm, lại vô cùng nặng, lúc buông cái sàng tay hắn đã tê rần.
Sau đó A Triền lại đưa thịt Nhật Cập cho hắn, muốn hắn băm thành nhân thịt, Phong Dương lại bắt đầu cần cù chăm chỉ băm nhỏ thịt.
A Triền nhàn nhã mà đứng ở bên cạnh bình phẩm: "Thịt Nhật Cập này cũng thật tươi, Minh Kính Tư nuôi Nhật Cập à?"
Nhật Cập là một loại trâu lạ, không có bản lĩnh gì đặc biệt, chỉ có điều thịt trên người sau khi bị cắt ra, ngày mai là có thể mọc lại như cũ.
A Triền trước kia biết Nhật Cập tồn tại, vẫn luôn muốn tìm thử xem có loài gà dị chủng hay không, như vậy nàng có thể ngày nào cũng được ăn thịt gà, đáng tiếc không có, thời buổi này gà thật đúng là không biết cố gắng.
Phong Dương cong môi cười: "Đây là trâu Từ Quốc công nuôi, đại nhân của chúng ta hôm qua phái người đi xin một ít, Từ Quốc công không cho, nửa đêm chúng ta lén tới cắt trộm hai cân thịt."
A Triền tức khắc một lời khó nói hết, ngay sau đó nàng lại có chút nghi hoặc hỏi: "Ngay cả Nhật Cập sẽ không làm người ta bị thương, cũng coi như là dị chủng, thành Thượng Kinh không phải không cho phép nuôi mấy thứ này sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!