Chương 27: (Vô Đề)

Bạch Hưu Mệnh gấp tờ danh sách lại thả lại trong tay áo, gọi cấp dưới đang chờ ở ngoài cửa tới.

"Đại nhân có gì dặn dò?"

"Dọn hết đồ ở nơi này đi."

Cấp dưới sửng sốt một chút lập tức gật đầu đáp vâng, nhanh chóng gọi người tới dọn đồ.

Nha hoàn nhìn Minh Kính Tư vệ ra ra vào vào dọn hết đồ gia dụng và đồ trang trí cô nương nhà nàng ấy quen dùng đi, nhất thời cũng không biết có nên ngăn cản hay không, chỉ có thể nhìn về phía quản gia.

Quản gia lau mồ hôi, lén liếc mắt nhìn vị sát tinh này, lại cúi đầu thật sâu. Nghĩ thầm nếu ngay cả hồi môn của tiên phu nhân Hầu gia cũng chịu để người ta khiêng đi rồi, đồ đại cô nương quen dùng còn có gì mà luyến tiếc.

Tấn Dương Hầu theo nguyên tắc nhắm mắt làm ngơ, vẫn luôn ở tại chính đường.

Nghe được người hầu trong phủ tới báo, nói Bạch Hưu Mệnh còn sai người dọn sạch viện trước kia Quý Thiền ở, hàm răng bị nghiến kêu lên kèn kẹt.

"Khinh người quá đáng!"

Ông ta đứng lên đi qua đi lại ở trong sảnh, trong lòng tính toán, việc hồi môn của Lâm thị việc này không tiện làm huyên náo quá lớn, một khi truy đến tận cùng, đối với Hầu phủ và con trai con gái của ông ta đều không có chỗ nào tốt.

Nhưng cũng không thể nhẹ nhàng bỏ qua việc này được, Bạch Hưu Mệnh kiêu ngạo như thế, cần thiết phải cho tên đó một giáo huấn mới được.

Tiết thị dùng thời gian hơn nửa canh giờ, tìm về từ trong phòng các chủ tử Hầu phủ một số đồ vật quý giá đã từng là hồi môn của Lâm thị.

Bà ta và nha hoàn cùng nhau kiểm kê hồi môn của Lâm thị, thôn trang và cửa hàng, khế nhà và khế đất cộng lại cũng được một chồng nhỏ.

"Phu nhân, tất cả những thứ này đều phải giao ra sao ạ?" Trong giọng nói nha hoàn của Tiết thị tràn đầy đáng tiếc.

Trong số này có một gian cửa hàng được mở ở Thiên nhai, mỗi tháng chỉ thu tiền thuê thôi đã là một số tiền lớn, còn có một thôn trang…

Tiết thị do dự một chút, khế thư của cửa hàng và thôn trang đều rút ra dặn nha hoàn cất kỹ, thu số khế đất và khế nhà còn lại cùng nhau giao ra.

Minh Kính Tư vệ giao tiếp với bà ta chỉ nhìn khế thư một lần đã hỏi: "Trong hồi môn của Lâm phu nhân, không phải còn có một thôn trang ở ngoại ô kinh thành, còn cả một cửa hàng ở Thiên nhai nữa, Tấn Dương Hầu phu nhân quên mất à?"

Sắc mặt Tiết thị khẽ biến, gượng cười nói: "Đại nhân có lẽ là nhớ lầm?"

Người nọ cũng không tức giận, chỉ nói: "Tại hạ trí nhớ cực tốt, nếu như Hầu phu nhân không tìm thấy khế thư, ta có thể sai người tìm giúp, chúng ta ấy mà, ngày thường am hiểu nhất là xét nhà tìm đồ."

Tiết thị gượng cười một tiếng: "Có lẽ là trí nhớ của ta không tốt, ta sai nha hoàn lại đi tìm xem sao."

Nha hoàn kia nhận được ánh mắt của bà ta, vội vàng tìm hai tờ khế thư giấu ở chỗ khuất kia ra, giao nộp cho Minh Kính Tư vệ.

Người Bạch Hưu Mệnh dẫn đến làm việc vô cùng nhanh nhẹn, không đến một canh giờ, từng rương hồi môn của Lâm thị đã được kiểm kê khiêng ra ngoài.

A Triền ngồi trên quán trà, nhìn Bạch Hưu Mệnh dẫn người vào Hầu phủ, khóe môi không khỏi gợi lên một độ cung xinh đẹp.

Ánh mắt Mộc Lâm vẫn luôn không rời khỏi A Triền, thấy nàng cười, không khỏi cũng ngây ngô cười theo.

Y vắt hết óc nghĩ để tìm đề tài, thấy A Triền nhìn chằm chằm vào những Minh Kính Tư vệ đó, không khỏi thấy trước mắt sáng ngời, hắng hắng giọng, nói: "Cũng không biết Tấn Dương Hầu làm sao mà đắc tội với vị Bạch đại nhân Minh Kính Tư kia, vậy mà lại dẫn theo nhiều người như vậy tới cửa."

A Triền nghe vậy quay đầu lại.

Mộc Lâm trong lòng mừng thầm, tiếp tục nói: "Từ lâu đã nghe nói vị Bạch đại nhân này tính tình quái đản hành sự không theo khuôn phép gì, hôm nay động thủ, ngày mai sợ là phải bị Ngự Sử Đài tấu lên thánh thượng mấy quyển."

"Sẽ rất nghiêm trọng à?" A Triền hỏi.

"Hẳn là sẽ không, nhiều nhất bị phạt bổng hoặc là tạm thời cách chức, dù sao hắn ta cũng có xuất thân tông thất, trước giờ bệ hạ vẫn luôn rất ôn hòa với bọn họ."

A Triền cảm thấy hứng thú hỏi: "Không biết Bạch đại nhân là dòng dõi của vị hoàng thân nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!