Chương 26: (Vô Đề)

A Triền biết mình hiểu lầm, cũng không cảm thấy xấu hổ.

"Nếu như ta chủ động đề ra, bất kể kết quả như thế nào, tự ta gánh vác." Nàng thử thăm dò hỏi, "Đại nhân đồng ý đề nghị này không?"

Nhân tộc có câu nói là phúc không phải họa, là họa không thể tránh khỏi, nếu nàng muốn được lợi từ Bạch Hưu Mệnh, đương nhiên cũng phải sẵn sàng trả giá tương ứng.

Người nàng cũng đã trêu chọc rồi, cơ hội tới, sao có thể dễ dàng từ bỏ.

Người sợ đầu sợ đuôi, chú định không thể đạt được gì cả.

"Bản quan đồng ý."

A Triền tức khắc cười đến mi mắt cong cong, nàng nhìn người đàn ông thân hình cao lớn trước mặt, nghĩ thầm, không có quan hệ không quan trọng, nàng có thể bám vào tạo quan hệ.

Trước đó Bạch Hưu Mệnh còn trách tội nàng nói dối, hiện tại không phải trở thành sự thật.

Chuyện này đương nhiên còn chưa tính xong.

"Đại nhân." Một câu đại nhân này gọi phá lệ ngọt ngào.

Bạch Hưu Mệnh cúi mắt, chờ nàng mở miệng.

A Triền vẻ mặt ngượng ngùng, hai má ửng đỏ: "Ta biết đại nhân nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng mà… có thể trả thù lao trước không?"

"Đừng có mà được đằng chân lại muốn lân đằng đầu."

A Triền hoàn toàn không thèm để ý thái độ lạnh nhạt của chàng, một đôi tay xòe ra đưa đến trước mắt chàng.

"Đại nhân nhìn vết thương trên tay ta đi, đều mới có trong khoảng thời gian này, trước đây ngay cả bệ bếp trông như thế nào ta cũng không biết, hiện tại một văn tiền hận không thể bẻ thành hai nửa mà tiêu. Nếu không phải cuộc sống thật sự gian nan, ta cũng không dám nhắc đến chuyện này với đại nhân."

A Triền nói tình ý chân thành, mắt còn hơi ươn ướt.

Vết thương trên tay nàng đương nhiên đều là thật, có điều có mấy cái là trước đó đục âm liễu nên bị phồng rộp, vẫn còn chưa hoàn toàn hồi phục, còn mấy vết thương mới, là hai ngày trước nàng làm thịt gà không cẩn thận bị thương.

Đều là vì cuộc sống đó thôi, cũng không tính là lừa gạt.

Vết thương trên tay nàng không dễ hồi phục, nhưng cũng chỉ nhìn có vẻ ghê người, kỳ thật không nghiêm trọng lắm.

Có điều chẳng phải bán thảm sao, đương nhiên phải làm như thế nào đáng thương nhất mới được.

Bạch Hưu Mệnh nhìn những vệt xanh tím trên tay nàng, bỗng nhiên nhớ tới buổi tối ngày hôm đó, khi nắm lấy tay nàng, xúc cảm mềm mại tinh tế kia.

Chàng rời ánh mắt đi: "Ngươi muốn khi nào ta đi?"

Ánh mắt A Triền sáng lên: "Ngày mai được không?"

"Ngươi rất sốt ruột à?" Bạch Hưu Mệnh cũng chưa nói là không được.

"Rất gấp." ánh mắt A Triền trông mong hỏi chàng, "Đại nhân, được không?"

"… Được."

"Vậy đại nhân tính giờ nào đi, ta muốn đi xem náo nhiệt." A Triền ở trước mặt Bạch Hưu Mệnh không hề che giấu ý đồ nàng muốn nhìn phủ Tấn Dương Hầu xui xẻo.

"Giờ Mùi ngày mai."

"Một lời đã định."

Tâm trạng A Triền sung sướng, kiếm chỗ tốt trước đã, đương nhiên cũng không thể quên chính sự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!