Chương 25: (Vô Đề)

A Triền giống như vẫn chưa nhận thấy tầm mắt Bạch Hưu Mệnh, vẻ mặt tự nhiên mà đi đến bên cạnh bàn, ngồi xuống chiếc ghế gỗ còn trống duy nhất trong hai cái.

Bạch Hưu Mệnh thong thả ung dung mà múc cháo trắng từ âu sành ra, lại thả cái thìa vào trong bát, sau đó đẩy đến trước mặt A Triền.

A Triền uống từng ngụm cháo trắng, mắt trông mong nhìn trước mặt Bạch Hưu Mệnh bày bốn món ăn cộng thêm một con gà hun khói, lại còn là gà hun khói lão Hồ bán ở đầu đường.

Mùi thơm của gà hun khói không ngừng bay vào trong mũi, nàng thèm thuồng cơ hồ ch** n**c miếng.

"Bệnh nặng mới khỏi, hiện tại ngươi chỉ có thể ăn cháo." Bạch Hưu Mệnh như là đoán được suy nghĩ của nàng, trước khi nàng vươn chiếc đũa, cắt đứt hy vọng của nàng.

A Triền âm thầm thở dài, ánh mắt không nỡ mà rời từ gà hun khói đi, lại lần nữa cảm thán, làm người cũng thật khó.

Một bát cháo xuống bụng, cơn đói được xoa dịu, trên người cũng có chút sức lực.

A Triền uống xong cháo, Bạch Hưu Mệnh cũng vừa vặn buông chén đũa.

Hai người cũng không ai động đậy, Phong Dương vô cùng có mắt nhìn mà tiến lên thu dọn chén đũa, sau khi thu dọn xong, xách theo đồ đi mất.

Ngoài cửa, ánh nắng chiều dần dần nhạt đi, trên bầu trời chỉ còn một vạt nắng cuối cùng.

A Triền một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, Bạch Hưu Mệnh ngồi yên tĩnh, cũng không quấy rầy nàng.

Mãi đến khi vạt nắng cuối cùng biến mất, nhật nguyệt luân chuyển, A Triền mới quay đầu: "Bạch đại nhân muốn hỏi ta chuyện gì, hỏi đi."

"Địa y, đất trên mộ phần còn cả gỗ hòe rỗng ruột dùng để làm gì?"

"Đại nhân không phải đã biết rồi sao, dùng để chế hương."

"Tác dụng gì?"

A Triền chớp mắt: "Nếu như người khác hỏi, ta chắc chắn sẽ không nói cho người ta, có điều Bạch đại nhân đêm qua mới vừa cứu mạng ta, ta lén nói cho ngài."

Thân thể nàng hơi hơi nghiêng về phía trước, dáng vẻ đáng yêu kiểu muốn nói cho chàng một bí mật nho nhỏ.

"Nó dùng để cúng tế, nghe nói có thể đưa người đã khuất về."

"Nghe nói?" Bạch Hưu Mệnh nhướng mày.

"Đúng vậy, từ trong trí nhớ của ta nhảy ra đó, cũng không biết có dùng được hay không."

"Nếu không biết có dùng được hay không, vì sao còn muốn thử?"

A Triền có chút ngoài ý muốn, ngữ khí của Bạch Hưu Mệnh không hùng hổ doạ người giống hai lần trước, tuy rằng chàng vẫn đang hoài nghi nàng.

Nàng nghĩ thầm, người này đại khái là thấy bộ dáng nàng ốm yếu, thương tiếc người yếu ớt.

"Sao vậy, câu hỏi này rất khó trả lời?" Bạch Hưu Mệnh hỏi.

"Không khó, ta chỉ cảm thấy, đáp án này Bạch đại nhân có lẽ sẽ không tin tưởng." A Triền nói với giọng rầu rĩ, "Ngày hôm đó đi phúng viếng dì, ta nhìn thấy vị Tô phu nhân kia. Ngày hôm sau đưa tang dì, sáng sớm, cả nhà dượng tìm người tới làm pháp sự, nói dì hóa thành lệ quỷ, sẽ nguy hiểm cho người nhà, muốn nhốt bà ấy ở trong quan tài, đợi oán khí tiêu tán, trăm năm sau lại thả ra."

Nàng vội vàng nhìn Bạch Hưu Mệnh, mặt chàng không biểu cảm, căn bản không nhìn ra rốt cuộc chàng có tin hay không tin lời nàng nói.

"Đại nhân, đó là dì ruột của ta, là sau khi ta lưu lạc đến nước này, là người duy nhất đã cho ta bạc. Ta không có biện pháp ngăn cản dượng, cũng không cách nào đi tìm công bằng thay dì ta được, cũng chỉ có thể làm chính mình an tâm."

"Vì tìm cách để mình an tâm, thiếu chút nữa bệnh chết, cũng ở trong kế hoạch của ngươi?"

A Triền có chút xấu hổ, giọng nói của nàng còn không hoàn toàn khôi phục, nói nhiều giọng sẽ mang theo chút khàn khàn: "Đó là chuyện ngoài ý muốn, ban ngày ta vẫn ngủ bù mà, ai biết sẽ đột nhiên bị bệnh."

Sau đó giọng nàng khẽ lên cao, tâm tình dường như cũng khôi phục: "Còn may nhờ có đại nhân, hiện tại ta đã khá hơn nhiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!