A Triền cũng không lập tức nhận ra chủ nhân giọng nói, tay nàng giật giật, bắt được một mảnh vải, chất liệu vải chạm vào tay nhẵn mịn, mang theo lạnh lẽo của ban đêm, làm nhiệt độ lòng bàn tay nàng giảm xuống.
"Ta nóng…" Nàng lầu bầu.
Bạch Hưu Mệnh cúi mắt nhìn tay áo bị nắm lấy, lại dời ánh mắt về trên mặt A Triền.
Bởi vì sốt cao, gương mặt nàng ửng đỏ, mắt hạnh mê mang nửa mở, sắc môi ửng hồng, như là được đánh lên son môi loại thượng hạng nhất.
Bạch Hưu Mệnh duỗi tay áp lên trên trán nàng, ngoài ý muốn phát hiện mặt nàng rất nhỏ, cùng lắm chỉ bằng cỡ bàn tay chàng.
Lòng bàn tay chàng nhiệt độ thấp, A Triền thoải mái mà thở ra một tiếng, nhưng rất nhanh, cái tay kia đã rời khỏi.
A Triền không muốn nên giơ tay bắt lấy, bởi vì cánh tay không có sức lực nâng lên, chỉ bắt được tay áo chàng.
Bạch Hưu Mệnh đứng dậy, ánh mắt đảo qua căn phòng, nơi này không có nước không có thuốc, nếu hôm nay chàng không tới, ngày mai có khả năng nhìn thấy một thi thể.
Chàng xoay người đi ra ngoài, A Triền dường như cảm giác được người bên cạnh phải rời khỏi, nỗ lực mở mắt ra: "A cha, người tới đón A Triền ư?"
Âm thanh này ngay cả tự bản thân nàng cũng dường như cũng không nghe thấy, Bạch Hưu Mệnh dừng bước chân.
"Mẹ đâu, bà ấy không tới sao? Có phải mẹ không cần A Triền nữa không?"
"Phong Dương." Bạch Hưu Mệnh gọi, giọng hạ xuống rất thấp, âm thanh lại truyền vào trong tai Phong Dương dưới lầu.
"Đại nhân?"
"Đi mời đại phu."
Phong Dương sửng sốt một chút, ngay sau đó xoay người đi ra ngoài.
Vẻ mặt Giang Khai còn mờ mịt, đã nghe được Bạch Hưu Mệnh nói với hắn: "Đi xuống sân sau múc chậu nước lên."
"Vâng." Giang Khai nghe lời mà đi múc nước.
Chờ Phong Dương xách lão đại phu đang ở trong nhà ngâm chân từ y quán phố bên cạnh tới, Giang Khai đang đứng ở cửa lầu hai nhà Quý Thiền, nhìn Trấn Phủ sử đại nhân nhà bọn họ vắt khô khăn rồi gấp lại cẩn thận đắp lên trên trán Quý Thiền.
Giang Khai càng thêm cảm thấy không thích hợp, bọn họ không phải tới điều tra người này à? Sao lại thành chăm sóc người bệnh trước rồi?
Lão đại phu đeo hòm thuốc, bị kéo đi cả đoạn đường tới ngoài cửa nhà Quý Thiền, nhìn căn phòng tối thui, thiếu chút nữa cho rằng mình gặp phải kẻ xấu.
Mãi đến khi bị ép lên lầu hai, trong căn phòng tối thui kia có một ánh lửa sáng lên, ông ấy thấy rõ người bệnh mới nhẹ nhàng thở ra.
Thật ra ông ấy còn nhớ rõ vị cô nương này, tuổi còn trẻ mà thân thể ốm yếu như nàng ấy thật sự không thấy nhiều lắm, đặc biệt là nàng ấy còn rất xinh đẹp, làm người ta rất khó quên.
Lão đại phu ngước mắt vội vàng nhìn qua hai người khác trong phòng, một thoạt nhìn như là lục lâm thảo khấu, mặt mày hung hãn, giương nanh múa vuốt.
Vị đứng ở bên cửa sổ kia ngược lại như thể quý công tử của thế gia đại tộc, phong thái xuất chúng, khí vũ bất phàm.
Cũng không biết bọn họ và vị cô nương này có quan hệ gì?
Ánh mắt lạnh lẽo của Bạch Hưu Mệnh xẹt qua, lão đại phu là một người thông minh, không dám lại nghĩ nhiều, buông hòm thuốc nặng trịch xuống, lấy ra gối bắt mạch, tiến lên bắt mạch cho A Triền.
Lúc lão đại phu bắt mạch, trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có bấc đèn dầu thỉnh thoảng phát ra tiếng nổ tí tách.
Sau khi bắt mạch xong, đôi mày nhíu chặt của lão đại phu vẫn chưa giãn ra, ông ấy nói với Bạch Hưu Mệnh: "Vị cô nương này hẳn là mấy ngày liên tục không nghỉ ngơi tốt, hao tổn phần lớn tinh khí, hơn nữa thể chất của cô ấy yếu ớt hơn nhiều so với người thường, càng dễ dàng phong tà* nhập thể, lúc này mới sốt cao không lùi."
*Theo Y học cổ truyền, phong trong tự nhiên là một luồng khí vô hình, vì thế tà khí từ bên ngoài có đặc tính nhẹ bay, khai tiết, di động không cố định thì gọi là phong tà, bệnh do phong tà gây ra gọi là bệnh ngoại phong, bệnh do phong tà gây ra về mùa xuân nhiều, các triệu chứng có thể là đau đầu, ra mồ hôi, sợ gió hoặc đau vai lưng, đau đầu mình.
Bạch Hưu Mệnh lời ít mà ý nhiều: "Trị như thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!