Sau khi Minh Kính Tư tiếp nhận hung án của Triệu gia, rất nhanh đã tra ra kết quả.
Triệu gia trong một đêm tổng cộng đã chết bốn người, trong đó cha mẹ Triệu Minh bị đập nát tay chân ở trong phòng ngủ của mình, giãy giụa một đêm, bị đau mà chết, Triệu Minh cùng ngoại thất Tô Diêu của ông ta thì bị lăng trì ở trong phòng trong của thư phòng.
Nha hoàn gác đêm chỗ Triệu Văn Kỳ nói, cậu bé đã rời khỏi phòng lúc nửa đêm. Hai hiện trường hung án, cũng đều phát hiện dấu chân máu của cậu bé.
Trên ghế gỗ trong phòng cha mẹ Triệu Minh, có dấu tay máu của đứa bé, so độ lớn tương đồng với bàn tay Triệu Văn Kỳ. Mà trong phòng trong của thư phòng cũng tìm được chủy thủ có dấu tay máu giống vậy.
Triệu Văn Kỳ bị đưa tới trước mặt Bạch Hưu Mệnh, sau khi đứa bé mới chỉ có mấy tuổi đầu tận mắt nhìn thấy thi thể thảm không nỡ nhìn của cha mẹ, cả người trở nên ngơ ngơ ngác ngác, không còn lanh lợi như trước kia nữa.
Vết đao trên mặt cậu bé vẫn không có ai xử lý, nói vậy tương lai ngay cả trưởng thành bình thường, dung mạo cũng bị huỷ hoại.
"Đại nhân, thuộc hạ hỏi nó cái gì nó cũng không nói, có thể là bị dọa rồi." Phong Dương có chút khó xử nói.
Bạch Hưu Mệnh quay đầu nhìn về phía Phong Dương, ngữ khí lạnh lẽo: "Ngươi chưa học thẩm vấn phạm nhân bị như thế này bao giờ à?"
Thân thể Phong Dương nháy mắt căng chặt, hắn vốn chỉ cảm thấy đứa bé mới có vài tuổi đầu lại gặp phải chuyện như vậy có chút đáng thương, nếu vận dụng thuật chấn hồn cưỡng ép đánh thức cậu bé, chỉ sợ cậu bé không chấp nhận được hiện thực.
Đến lúc đó, sợ là sẽ trực tiếp điên mất.
Phong Dương không dám lại nghĩ nhiều, hắn cong lưng đối diện với Triệu Văn Kỳ, Triệu Văn Kỳ không biết cảm nhận được gì, đồng tử tan rã đột nhiên co chặt, thân thể run rẩy, phảng phất lập tức sẽ tỉnh táo lại ngay tức thì.
Phong Dương mở miệng: "Nói cho ta, tối hôm qua nhìn thấy gì?"
"Có người dùng ghế đập gẫy chân ông bà, bọn họ vẫn luôn la hét." Trong mắt Triệu Văn Kỳ tràn ngập hoảng sợ.
"Còn gì nữa?"
"Còn có… Còn có người cắt thịt trên người cha mẹ, á —— á ——"
Triệu Văn Kỳ dường như hồi tưởng lại hết thảy nhìn thấy đêm qua, đôi tay gãi tóc, không chịu nổi thét lên.
Bất đắc dĩ, Phong Dương dùng thuật chấn hồn với cậu bé lần thứ hai, cưỡng ép đánh thức thần trí.
"Cháu biết người g**t ch*t bọn họ là ai không?"
"Là… Là… Xảo Nương, là tiện nhân này lừa dối ta, ta bị nàng ta che mắt." Vẻ mặt Triệu Văn Kỳ đột nhiên biến đổi, chỉ vào một phương hướng, ngay cả thần thái và ngữ khí đều như biến thành một người khác.
Triệu Văn Kỳ dường như lại đắm chìm ở trong ý thức của chính mình, cậu bé không ngừng nói: "Xảo Nương, cầu xin nàng buông tha ta đi. Xảo Nương, là ta có lỗi với nàng, cầu xin nàng. Xảo Nương…"
Phong Dương xoay người nói với Bạch Hưu Mệnh: "Đại nhân, Xảo Nương mà cậu bé đang gọi, hẳn là người vợ đã khuất Lâm Tiểu Xảo của Triệu Minh."
Hắn không tiếp tục sử dụng thuật chấn hồn Triệu Văn Kỳ, đối phương sẽ hoàn toàn không thể chịu nổi, không có cách nào cứu được.
Trước mắt vụ án đã hoàn toàn sáng tỏ, người vợ đã khuất Tiểu Lâm thị của Triệu Minh đã hóa thành lệ quỷ bám vào người Triệu Văn Kỳ, dùng thân thể cậu bé giết những người trưởng thành trong Triệu gia, ngoại trừ con gái của bà ta.
Tuy rằng Triệu Văn Kỳ được buông tha, nhưng nhìn tình trạng hiện tại của cậu bé, còn không bằng chết vào tối hôm qua.
Ngay cả cậu bé không điên, mặc dù bị quỷ bám vào người, cũng là cậu bé tự tay giết ông bà cha mẹ, thế đạo này, không dung được cậu bé.
Đây là mối thù sâu biết bao nhiêu, mới có thể khiến Tiểu Lâm thị dùng thủ đoạn như vậy tới trả thù?
"Dẫn quản gia của Triệu phủ tới đây." Bạch Hưu Mệnh rốt cuộc sinh ra một ít hứng thú với ân oán tình thù của Triệu gia.
Quản gia bị dẫn vào thư phòng, nhìn Bạch Hưu Mệnh ngồi ở sau bàn, lập tức quỳ xuống dập đầu: "Thảo dân Triệu Phú bái kiến đại nhân."
Bạch Hưu Mệnh một tay chống đầu, ngữ khí lười nhác: "Nói cho bản quan nghe một chút chuyện của Triệu gia, bắt đầu nói từ sau khi phu nhân các ngươi chết đi."
"Vâng." Triệu Phú lén lau mồ hôi trên trán, nói đúng sự thật, "Sau khi phu nhân chết không lâu, lão thái gia và lão phu nhân đã đến, còn dẫn theo tiểu thiếu gia Văn Kỳ, nói muốn nhận tiểu thiếu gia làm con thừa tự của lão gia. Khi đó tiểu nhân đã cảm thấy không thích hợp, mãi đến một ngày trước khi đưa tang phu nhân, Tô phu nhân tới, tiểu nhân tình cờ nghe được tiểu thiếu gia gọi nàng ta là mẹ, mới biết được mấy năm nay lão gia vẫn luôn nuôi ngoại thất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!