A Triền suy nghĩ một hồi, vẫn từ chối lời đề nghị của Bạch Hưu Mệnh: "Ta không đi đâu."
Tuy rằng nàng có thể cảm giác được Bạch Hưu Mệnh không có ác ý với nàng, nhưng Thượng Kinh Đại Hạ đối với chủng tộc khác mà nói là cấm địa cũng là lồng giam, lòng người khó dò, trong triều đình Đại Hạ không thiếu người căm thù Yêu tộc, nàng không nên cho bọn họ cơ hội.
Tránh cho đến lúc đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phải cần a cha tới cứu, vậy quá mất mặt.
Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh tối lại trong một chớp mắt, nhưng rất nhanh đã khôi lại phục bình thường.
Chàng gật gật đầu, cất giọng tùy ý nói: "Cũng được, chờ ta đến Thượng Kinh sẽ viết thư cho nàng, có thích gì không, ta mang về cho nàng."
Viết thư? A Triền ngẩn người, nàng còn chưa viết thư cho người khác bao giờ, nghe qua dường như rất thú vị.
"Được nha." Nàng đồng ý vô cùng sảng khoái, hoàn toàn quên mất một khắc trước nàng còn nghĩ tới chuyện rời khỏi phủ Tế Châu.
Lại qua nửa tháng, Tống Dục ở nhà bên cạnh đã thu dọn xong hành lý, sau đó đã được người của Minh Kính Tư đóng gói mang đi.
A Triền lúc ấy mới biết, người Bạch Hưu Mệnh phải hộ tống về Thượng Kinh chính là Tống Dục, thư sinh này dường như liên lụy tới đại án khó lường nào đấy.
Đáng tiếc miệng của Bạch Hưu Mệnh quá kín, mãi đến khi chàng xuất phát, A Triền cũng không thể hỏi ra từ chỗ chàng một chút tin tức nội tình gì cả, chàng chỉ đồng ý chờ kết thúc vụ án, sẽ viết thư nói cho nàng.
Lòng hiếu kỳ không được thỏa mãn A Triền đành phải đi mua giấy bút, chờ nhận thư.
Sau khi Bạch Hưu Mệnh rời đi một tháng, A Triền nhận được thư gửi từ Thượng Kinh.
Trong thư chàng viết bọn họ đã thuận lợi tới Thượng Kinh, trên đường gặp phải thích khách, Tống Dục kia lá gan quá nhỏ, bị dọa đến mức bị bệnh mấy ngày.
A Triền cảm thấy thư sinh nhà bên không giống như người có lá gan nhỏ như vậy, nhưng nàng không có chứng cứ.
Bạch Hưu Mệnh còn nói cho nàng, Tống Dục hình như là đích tử của Tống Quốc công đương triều, vụ án liên lụy không nhỏ, còn đang điều tra. Người hiện tại đang ở trong Minh Kính Tư, mỗi ngày ngoại trừ đọc sách , còn có thời gian nhàn hạ viết thoại bản, câu chuyện đang viết rất thú vị.
Chàng hỏi A Triền có thích đọc thoại bản hay không, nếu thích, có lẽ chờ Tống Dục viết xong sau có thể cho người sao chép một bản gửi cho nàng.
Khi hồi âm cho Bạch Hưu Mệnh, A Triền còn đang suy nghĩ, trong số Nhân tộc mà nàng quen, nhất định không ai có thể tri kỷ hơn Bạch Hưu Mệnh.
Lần đầu tiên nàng viết thư hồi âm cho người ta, vốn còn cho rằng không có gì để viết, thế nhưng cuối cùng cũng viết đầy hai tờ giấy.
Ngoài trừ đáp lại lời hỏi thăm của chàng, cùng với tò mò về vụ án của Tống Dục, trong dòng thư cuối cùng nàng còn hết sức nhấn mạnh rằng mình vô cùng, vô vùng thích đọc thoại bản, đoán chừng chàng nhất định có thể hiểu rõ ý ngoài lời của mình.
Khi phong thư thứ hai của Bạch Hưu Mệnh được gửi đến tay A Triền, Tế Châu đã bắt đầu có tuyết rơi.
Gửi cùng với thư tới còn có một cái hộp, A Triền còn tưởng rằng bên trong là thoại bản Tống Dục viết, sau khi mở ra mới phát hiện là trâm hoa.
Tuy rằng lúc đầu có chút thất vọng, có điều trâm hoa chàng gửi thật là đẹp, A Triền lại thấy vui vẻ.
Xem qua quà tặng, nàng mở thư ra, vụ án của thư sinh đã tra ra manh mối.
Bạch Hưu Mệnh nói, vì kéo dài vinh quang của phủ Quốc công, Tống Quốc công tự tay đổi thứ tử có được thiên phú tu luyện với đích tử, cũng gửi Tống Dục vốn là đích tử đến Tế Châu.
Nếu không phải Tống Quốc công quá mức thiển cận, sợ Tống Dục tài hoa xuất chúng khiến cho người ta hoài nghi, phái người cản trở con đường khoa cử của hắn, cũng sẽ không bị A Triền phát hiện, dẫn đến sau đó xảy ra rất nhiều chuyện.
Vụ án này vừa được tra ra, bởi vì Tống Quốc công hành sự quá mức hoang đường, cũng không hề có ý hối cải, dưới sự giận dữ Hoàng đế đoạt lại tước vị Quốc công của ông ta, giáng làm tước Bá, mà tước vị không được kế thừa.
Nói cách khác, sau khi Tống quốc công qua đời, con trai ông ta sẽ không còn tước vị có thể kế thừa, cũng coi như là giải quyết từ gốc rễ phiền não lớn nhất đời này của ông ta.
Tống Dục trước sự chứng kiến của Hoàng đế trên triều đình, cầu xin được cắt đứt quan hệ với Tống Quốc công, từ nay hai người hoàn toàn không còn liên quan gì tới nhau nữa.
A Triền vừa đọc thư vừa tấm tắc, còn tưởng rằng ân oán khúc mắc trong thoại bản cũng đủ ly kỳ, không thể tưởng tượng được trong hiện thực còn sâu hơn.
Suy nghĩ của loài người thật sự là làm nàng không hiểu thấu, Quốc công kia chẳng lẽ nuôi không nổi hai đứa con hay sao, vì sao nhất định phải bỏ đi một đứa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!