Chương 226: Ngoại truyện 10: Nếu như Tây Cảnh còn sống (3)

Lúc Bạch Hưu Mệnh ngây người, bên ngoài Minh Kính Tư vệ đã đồng loạt rút đao trong tay ra.

Yêu tộc bậc cao!

Phong Dương quả thực mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vừa rồi hắn lại bắt lấy hồ yêu kia để hỏi chuyện suốt nửa ngày.

Tựa hồ cảm giác được ánh mắt không tốt, A Triền ngẩng đầu nhìn một đám người đông nghìn nghịt ngoài cửa, lắc lắc cái đuôi, cửa phòng rầm mà một tiếng đóng lại.

Nàng bước vài bước đến trước mặt Bạch Hưu Mệnh đang đứng bất động, híp mắt chăm chú mà nhìn chằm chằm vào loài người này một hồi, lại tới gần bên gáy chàng ngửi ngửi.

Mùi hương trên người của người này có chút quen thuộc, A Triền nghiêng đầu nghĩ nghĩ, đáng tiếc hiện tại đầu óc đã rối như tơ vò, chuyện gì cũng chưa nghĩ ra được.

Nếu đã không hiểu ra sao, dứt khoát là không nghĩ nữa, nàng trực tiếp nâng lên cái chân trước lông xù xù đẩy Bạch Hưu Mệnh một cái.

Bạch Hưu Mệnh lảo đảo về sau vài bước ngồi xuống chiếc ghế gỗ, phía sau lưng tựa vào thành cái bàn.

Độ cao này làm A Triền rất vừa lòng, nàng gấp không chờ nổi mà hất cái đuôi nhào về phía chàng.

Bạch Hưu Mệnh chỉ cảm thấy chính mình rơi vào một thảm lông mềm mại, đầu hồ ly tròn tròn để ở ngực chàng, còn cọ tới cọ lui ở trong lồng ngực chàng, miệng thỉnh thoảng phát ra tiếng gừ gừ, dường như rất hưởng thụ.

Theo động tác của nàng, chiếc ghế dưới thân Bạch Hưu Mệnh cùng cái bàn phía sau phát ra tiếng kẽo kẹt không chịu nổi gánh nặng.

Tuy rằng khi so sánh với a cha thì A Triền vẫn là một con tiểu hồ ly, nhưng trên thực tế, nàng chỉ cần tát một cái, đã có thể nhẹ nhàng chụp chết một người.

Hôm nay nếu ở nơi này không phải Bạch Hưu Mệnh, hiện trường nhất định sẽ trở nên rất khó thu dọn.

A Triền cọ đến hăng say, hai cái chân trước đều đặt ở trên đùi Bạch Hưu Mệnh, hiện tại ý thức của nàng cũng không tỉnh táo, tinh thần lại hưng phấn lạ thường, nàng chỉ biết người này hình như là món đồ chơi, nàng rất thích.

Cọ được một lát, thấy món đồ chơi lại không cho một chút đáp lại nào, A Triền mất hứng mà vung vẩy cái đuôi, dùng cái đuôi móc lấy cổ tay chàng đặt lên trên người mình.

Đây là muốn vuốt lông à?

Bạch Hưu Mệnh không nhịn được cong môi, thuận theo mà lấy tay vuốt vuốt, khẽ khàng chải lông mềm mại của nàng.

A Triền cảm thấy động tác tay của người này quả thực không tồi, vui vẻ mà giẫm giẫm chân trước, lại nhích lại gần người chàng.

Trong phòng thực sự hài hòa, ngoài phòng lại tĩnh lặng không một tiếng động.

Một đám Minh Kính Tư vệ tay cầm trường đao cảnh giác mà bao vây tiểu viện của A Triền chật như nêm cối, lúc này Phong Dương chức quan cao nhất ở đây lại càng thấy căng thẳng. Vừa rồi hắn chỉ liếc mắt một cái, rốt cuộc là con hồ yêu kia có bao nhiêu cái đuôi vậy?

Mặc kệ có mấy cái đuôi, đây chính là địa giới Đại Hạ, không chấp nhận được chuyện Yêu tộc làm càn. Đại nhân nhà hắn bị hồ yêu bắt đi thời gian dài như vậy, hắn không thể lùi bước, nhất định phải cứu đại nhân ra trước mới được!

Sau khi hạ quyết tâm, Phong Dương đi bước một tới gần cửa phòng đóng chặt, mãi đến khi tay hắn chạm đến cánh cửa.

Đông đảo thuộc hạ đi theo phía sau hắn đồng thời ngừng thở, chỉ thấy Phong Dương vận chuyển nội tức, đánh một chưởng, đồng thời gầm lên một tiếng: "Hồ yêu lớn mật, dám ra tay với đại nhân nhà chúng ta …"

Cửa phòng rầm một tiếng mở ra, tình cảnh bên trong làm hắn nuốt trở vào tất cả những lời chưa nói xong.

Bạch đại nhân tư chất hơn người, thực lực mạnh mẽ giờ phút này vạt áo mở rộng, đang bị con hồ yêu kia đè lên… sàm sỡ?

Phong Dương xoa xoa đôi mắt, hắn nhất định là hoa mắt.

Bạch Hưu Mệnh quay đầu, nhìn về phía một đám thuộc hạ ngoài cửa, cùng với cái tên ngu xuẩn chàng tự tay bồi dưỡng ra, lạnh lùng nói: "Đóng cửa, cút ngay."

Phong Dương sau thời gian ngắn ngủi hoài nghi nhân sinh, nhanh chóng tiến lên đóng chặt cửa phòng, hơn nữa dẫn theo một đám thuộc hạ rời khỏi tiểu viện, sau đó vây quanh tiểu viện vòng trong vòng ngoài không cho phép bất kỳ kẻ nào tới gần.

Loại tin tức kinh thế hãi tục này, cần không thể để người ngoài nghe ngóng ra một chút phong thanh nào!

Người của Minh Kính Tư canh giữ suốt một đêm, người của các hộ chung quanh sợ tới mức đóng chặt cửa nhà, ngay cả ngủ cũng không dám ngáy to.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!