Đông đi xuân tới, lại là một năm.
Ngày xuân sau giờ Ngọ, sau ngọn núi của bộ lạc Hữu Sơn, Đại tư tế thường xuyên bận rộn hiếm khi có được một buổi thanh nhàn.
Nàng ngồi dựa bên một tảng đá, trên đùi một con hồ ly đang nằm gối đầu ngáp một cái.
Một người một hồ ly đang hứng gió núi, mơ màng sắp ngủ, lỗ tai hồ ly đột nhiên giật giật, cảnh giác mà ngẩng đầu lên.
A Tụng sờ sờ lỗ tai Tây Cảnh: "Làm sao vậy?"
Tây Cảnh còn chưa trả lời, tiếng gió đã thổi tới âm thanh từ nơi xa tới.
"Mẹ ~~~"
"A cha ~"
Tây Cảnh vùi đầu trở lại trên đùi nàng, nâng lên hai chân trước bịt kín lỗ tai, không hề muốn phản ứng lại hai nhóc con kia, đáng tiếc hai đứa nó đều ngửi được mùi mà tới đây.
A Triền mới vừa dừng lại, A Miên đã gấp không chờ nổi mà chạy về phía A Tụng, cũng dâng một bó hoa to bự trong tay lên.
"Đây là hoa con cùng A Triền mới vừa hái, tặng cho mẹ."
A Tụng nhận hoa, cười hỏi: "Đi đâu chơi, sao mà tóc cũng chưa chải?"
"Trong núi ạ." A Miên ậm ờ mà đáp một câu, sau đó nhanh chóng chen đến giữa A Tụng và Tây Cảnh, nói chính xác hơn là hất a cha vướng víu của mình qua một bên, sau đó ôm cánh tay A Tụng làm nũng, "Mẹ, mẹ tết bím tóc cho con đi."
"Được."
A Tụng kéo con gái nhỏ ngồi xuống, gỡ tóc của nàng ra, Tây Cảnh hướng ánh mắt trông mong nhìn A Tụng bị con gái cướp đi, sau một lúc lâu thấy không ai để ý đến mình, vì thế thở phì phì mà nằm sang một bên giận dỗi.
Nhưng mà A Triền không cho Tây Cảnh thời gian tức giận, bò tới bên cạnh a cha mình, ngửa đầu nói: "A cha, l**m lông."
Hiện giờ A Triền đã sắp vượt qua thời kỳ trưởng thành chính thức thành niên, chẳng những hình thể lớn hơn rất nhiều, lông trên người cũng đều trở nên dày chắc hơn, cả người hồ ly tròn lên một vòng.
Tây Cảnh nhìn A Tụng đang tết tóc cho A Miên không đếm xỉa tới mình, lại cúi đầu nhìn A Triền đang nằm bò bên người mình lắc lư cái đuôi chờ l**m lông, có lệ mà l**m l**m hai cái trên đỉnh đầu nàng.
Sau đó A Triền nghe được a cha nàng lo lắng sốt ruột mà nói: "Sao mà rụng nhiều lông thế này, lại rụng thêm nữa thì trọc mất."
A Triền sợ tới mức lông mao cả người lập tức dựng lên.
Tây Cảnh tiếp tục nói: "Năm đó nhị thúc con rụng lông đặc biệt nghiêm trọng, sau khi lớn lên đầu trọc lốc đó."
Nói xong sợ A Triền không tin, còn nhấn mạnh: "Thật đấy, không tin con đi hỏi lục thúc con."
Tưởng tượng đến mình có khả năng sẽ trọc, mặt A Triền cũng tái đi rồi, cũng không cần l**m lông, trực tiếp nhào về phía A Tụng: "Mẹ, con không muốn bị trọc!"
A Tụng vội vàng ôm lấy A Triền, trừng mắt nhìn Tây Cảnh, dịu giọng trấn an: "A cha con lừa gạt con thôi, chờ lông cũ rụng hết, lông mới sẽ mọc ra thôi, đến lúc đó A Triền sẽ biến thành đại hồ ly xinh đẹp."
Tây Cảnh còn không buông tha A Triền: "Mẹ con đâu có phải hồ ly, bà ấy không hiểu."
A Triền nhìn a cha không có ý tốt, lại quay đầu nhìn mẹ, nghĩ ngợi, nhích lại gần bên người mẹ, cảm thấy vẫn là mẹ nói đáng tin cậy hơn một chút.
Tây Cảnh chậc một tiếng, con gái trưởng thành rồi, không dễ lừa bằng khi còn nhỏ.
Chờ A Tụng tết xong bím tóc cho A Miên, A Triền lập tức dẫn theo muội muội chạy đi, hôm nay a cha quá là không tốt, không chơi với ông ấy nữa.
Hai đứa con gái đều đi rồi, Tây Cảnh lại dịch về vị trí dành riêng cho mình, nằm xuống.
A Tụng vỗ nhẹ lên người Tây Cảnh một cái: "Chỉ biết bắt nạt A Triền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!