Người có gan rung chuyển U Minh, đã chú định sẽ phải hứng chịu cơn giận của U Minh.
Trong tình huống bình thường, loại chuyện này sẽ không xảy ra.
Nhưng một khi đã xảy ra thì phải làm sao?
Vậy thì ném vào Vong Xuyên tẩy rửa cho sạch, sau đó ném về quá khứ làm lại một lần, cho đến khi bọn họ không hề làm loại ra chuyện ngu xuẩn này mới thôi!
Như thế, có thể coi như không có việc gì xảy ra.
Không ai có thể làm U Minh rung chuyển !!!
——
Bạch Hưu Mệnh cảm thấy chính mình sắp chết rồi, lạnh băng, đói khát và đau đớn đồng thời ăn mòn ý thức không còn nhiều lắm của cậu.
Mẫu phi đã chết, thanh đao vốn nên đâm vào Tây Lăng Vương kia, cuối cùng đâm vào chính trong cơ thể của cậu.
Bọn họ nói cậu có ý đồ giết cha, tội ác tày trời, nhưng Tây Lăng Vương nhân từ, tha thứ cho cậu. Bọn họ nhốt cậu ở nơi này, tự sinh tự diệt.
Trong phòng rất tối, không biết đã qua bao lâu, Bạch Hưu Mệnh có thể ngửi được mùi thối tỏa ra từ miệng vết thương trên người mình.
Nằm trên mặt đất lạnh băng, cậu nghĩ, có khả năng cậu không đợi được một ngày báo thù thay mẫu phi.
Bỗng nhiên, mặt đất có hơi chấn động.
Lúc đầu, Bạch Hưu Mệnh tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác, nhưng ngay sau đó, căn phòng vốn tối đen như mực có ánh sáng chiếu vào.
Bạch Hưu Mệnh hơi hé miệng, nhìn căn phòng đột nhiên biến mất một nửa, còn cả mái ngói lung lay sắp đổ trên nóc nhà, ánh mắt hoang mang.
Một con hồ yêu đột nhiên ngã đập xuống trước mắt cậu, con hồ yêu kia cả người đầy máu, một chân trước của nó không biết bị ai bẻ gãy, lộ ra xương trắng lởm chởm bên trong, khiến cho người ta rất sợ hãi, nó lại không hề để ý, miệng còn không ngừng xin tha.
"Đại nhân, ta cũng không dám nữa, cầu xin ngài nể tình tổ tiên ta cũng đến từ núi Thanh Đảo mà tha cho ta đi!"
Bạch Hưu Mệnh nhớ rõ giọng nói này, là cơ thiếp Tây Lăng Vương sủng ái nhất, cũng là nữ yêu xúi giục Tây Lăng Vương hại chết mẫu phi mình.
Sao nó lại bị đánh trở lại nguyên hình rồi? Tây Lăng Vương đâu? Chẳng lẽ là người của triều đình tới?
Bạch Hưu Mệnh không kịp tự hỏi thêm nữa, đã nhìn thấy con hồ yêu kia bò dậy, cậu nhanh chóng tự rụt lại vào một góc sát vách tường, tuy rằng không có tác dụng gì lắm, lại có thể cho cậu thêm một chút cảm giác an toàn.
Con hồ yêu kia vẫn còn ý đồ thuyết phục vị đại nhân nó vừa gọi: "Đại nhân, tất cả những việc này đều là chủ ý của Tây Lăng Vương và công chúa Tuyết Dao, là bọn họ muốn hại chết lục công tử, ta thật sự không tham dự vào."
"Đại nhân, ta…" Nữ yêu đang muốn lại mở miệng, một móng vuốt thật lớn từ trên trời giáng xuống, trực tiếp ấn xuống sống lưng nó, Bạch Hưu Mệnh chỉ nghe được một tiếng rắc, nữ yêu kia đã kêu thảm thiết bị ấn vào trong đất.
Bạch Hưu Mệnh ngơ ngác mà nhìn một màn này, cậu theo móng vuốt màu trắng kia nhìn lên trên, vậy mà lại thấy được một con hồ yêu.
Khác với nữ yêu kia, con hồ yêu này vừa uy phong lại vừa đẹp đẽ, lông toàn thân trắng như tuyết mượt mà, không pha tạp bất kỳ một màu sắc nào, ở dưới ánh mặt trời phảng phất như đang tỏa sáng, chín cái đuôi ở sau lưng phe phẩy, tỏ rõ nó có thực lực cường đại.
Nó dường như đã nhận ra Bạch Hưu Mệnh nhìn chăm chú, cúi đầu xuống nhìn thoáng qua, nhẹ chậc một tiếng: "Chậc, làm sao còn có một nhãi con loài người xấu xí dơ hầy vậy?"
Giọng của nó rất, rất dễ nghe, chỉ có điều lời nói ra có chút khắc nghiệt, Bạch Hưu Mệnh nghĩ.
"Ở đâu? Ở đâu thế?" Một giọng nữ có chút non nớt vang lên, Bạch Hưu Mệnh ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên đỉnh đầu hồ yêu đột nhiên thò ra một quả cầu lông tròn tròn cũng trắng như tuyết.
Là một tiểu hồ ly đang thò đầu ra dòm xuống.
"Góc kia kìa." Đại hồ ly ghét bỏ mà vươn một cái đuôi, khảy khảy Bạch Hưu Mệnh đang co rụt ở góc tường, khều cậu ra, để cho con gái mình nhìn được rõ ràng hơn một chút.
Nó dùng lực cũng không mạnh, cái đuôi trắng như tuyết phất qua người Bạch Hưu Mệnh, giống như cậu tưởng tượng, mềm mại mượt mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!