6.
A Tụng sinh ra không lâu, a cha đã chết trong một lần săn thú, mẹ nàng tái giá, nàng giống như những đứa trẻ mồ côi khác trong bộ lạc, lớn lên ở trong viện của lão tư tế.
Sau lại, thiên phú của nàng dần dần hiển lộ, được chọn làm người thừa kế của Đại tư tế, từ đó đi theo bên cạnh Đại tư tế, cũng được mang dòng họ Vu.
Rồi sau đó, Đại tư tế trong một trận đấu pháp ở bộ lạc bị thua, bị thương, không bao lâu đã đi gặp tổ tiên.
Nàng cứ như vậy trở thành Đại tư tế của bộ lạc Hữu Sơn.
Bộ lạc Hữu Sơn không lớn lắm, nhưng người trong bộ lạc rất đoàn kết, khi đó nguyện vọng của A Tụng là để tất cả mọi người trong tộc đều có cuộc sống tốt.
Nàng tốn rất nhiều năm thực hiện nguyện vọng này, nhìn bộ lạc Hữu Sơn trở thành bộ lạc lớn nhất chung quanh, mọi người trong tộc mạnh lên không bao giờ bị ức h**p nữa, cuộc sống của nàng cũng dần dần trở nên yên ả.
A Tụng là một người lòng đầy hiếu kỳ, cuộc sống yên bình khiến nàng tràn ngập ý muốn thăm dò thế giới bên ngoài.
Đại tư tế của các bộ lạc khác rất ít khi rời khỏi bộ lạc, nàng thì không giống thế, nàng có tổ tiên phù hộ, có thể kết nối với những sinh linh trong núi non sông ngòi, được chúng nó yêu thích, để chúng nó dẫn đường cho nàng.
Có một lần nàng nhìn thấy ở trong sách cổ, có một đám Nhạc Trạc đã từng sinh sống ở sườn núi phía Tây bộ lạc, mà ở trong dãy núi kia quả thực có mọc rất nhiều ngô đồng lá vàng mà Nhạc Trạc thích.
*Theo truyền thuyết, Phượng có năm loại, chia theo màu thì đỏ là Phượng, xanh là Loan, vàng là Uyên Sồ, trắng là Hồng Hộc, tím là Nhạc Trạc.
Tuy rằng phượng hoàng biến mất trên thế gian đã rất lâu rồi, nhưng nàng vẫn rất muốn tới nơi ngàn vạn năm trước, phượng hoàng đã từng sinh sống để nhìn xem.
Bởi vì cách bộ lạc không xa, A Tụng chỉ dẫn theo vài người theo hầu.
Ven đường có thụ linh dẫn đường cho bọn họ, bọn họ rất thuận lợi vào trong núi. Trong núi có rất nhiều cây ngô đồng, ngay từ đầu nàng cũng không chú ý tới, những cây ngô đồng đó đều không phải là không có nguyên do mà sinh trưởng ở đây, chờ khi phát hiện, người trong đội ngũ đã bị tách ra.
Lúc này cây ngô đồng trong núi đã bắt đầu đáp lại tiếng gọi của nàng, chúng nó nói cho nàng, đích đến chuyến đi này của nàng cách nơi này đã rất gần.
A Tụng dưới sự chỉ dẫn của chúng nó tìm được nơi mà tộc Nhạc Trạc đã từng sinh sống, nơi đó có một cây ngô đồng khổng lồ, nó thoạt nhìn ít nhất đã sống trên vạn năm.
Cái cây kia một nửa còn nguyên vẹn, một nửa còn lại mọc đầy những mụn màu đen, trong những mụn cây này chứ đầy chất lỏng tanh hôi còn có trộn lẫn một mùi hương ngọt.
Dưới tàng cây chất đống từng tầng xương trắng, đã đắp rất cao, nàng thậm chí thấy được ở trong đó có xương sọ người. Hiển nhiên cây ngô đồng đã từng được phượng hoàng yêu thích này sớm đã xảy ra biến dị, bắt đầu hút máu thịt.
Cái cây kia không có ý định tấn công nàng, có lẽ là bởi vì thiên phú của nàng, A Tụng cũng không có ý tưởng lập tức liều mạng với đối phương.
Nàng chậm rãi thối lui về phía sau, muốn trước hết rời khỏi nơi này rồi tính tiếp.
Đúng lúc này, nàng nghe được tiếng gừ gừ rất nhỏ.
Ở trong tiếng lá cây xào xạc, âm thanh kia đặc biệt rõ ràng. Nàng theo tiếng động đi nửa vòng xa xa vòng quanh cây ngô đồng, rốt cuộc tìm được nơi âm thanh phát ra.
Là một con tiểu bạch hồ, tròn vo lông xù xù, tứ chi bị nhánh cây quấn lấy, có lẽ là nó đã dùng toàn bộ sức mạnh để liều mạng giãy giụa.
Nó dường như đã nhận ra nàng nhìn chăm chú, quay đầu, gừ gừ với nàng mấy tiếng.
Tiểu hồ ly này thật sự thật xinh đẹp, tuy rằng A Tụng cũng không hiểu rõ, vì sao một con hồ ly có thể làm nàng dùng từ xinh đẹp để hình dung.
Có điều vì vẻ đẹp hiếm khi có thể làm nàng nhìn thuận mắt này, nàng vẫn ra tay cứu tiểu hồ ly từ trong tay cây ngô đồng ra.
Trong lòng nàng còn nghĩ, muốn mang tiểu hồ ly này về bộ lạc, nuôi ở bên người.
Làm như vậy cái giá phải trả chính là nàng ôm tiểu hồ ly bị cây ngô đồng bạo nộ đuổi giết khắp ba ngọn núi.
Khi chạy trốn, trong lòng A Tụng rất là thắc mắc, chỉ là một con hồ ly bé tí tẹo như vậy mà thôi, cây ngô đồng kia rốt cuộc là đói bụng bao lâu mới có thể bụng đói ăn quàng như vậy?
Chờ cuối cùng cũng trốn ra khỏi lãnh địa của đối phương, A Tụng ngồi ở dưới tàng cây nghỉ xả hơi, đặt tiểu hồ ly lên trên cục đá đối diện, nghiêm túc mà nói với nó: "Ta đã phí sức lực thật lớn mới cứu được mạng mày đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!