Một đêm này, Triệu phủ vẫn yên lặng như mọi ngày.
Mãi đến qua canh năm, quản gia thấy lão gia vẫn chưa hề ra cửa, không nhịn được tới thư phòng gõ cửa, trong thư phòng hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Ông ta đẩy cửa ra, vậy mà cửa lại mở được.
"Lão gia, phu nhân?" Quản gia đứng ở cửa một lát, gọi vọng vào phía bên trong.
Trong thư phòng im ắng.
Lại gọi vài tiếng, vẫn không có người đáp lại, ông ta chần chờ đi vào thư phòng, vòng vào phòng trong.
Mới vừa cất bước đi vào, ông ta đã ngửi thấy một mùi tanh hôi nồng nặc, trong lòng quản gia giật thót, đi nhanh vài bước, phát hiện trên mặt đất có vũng máu lớn, còn có dấu chân dính máu, dấu chân kia rất nhỏ, dường như là đứa bé mới vài tuổi để lại.
Ông ta tiến lên xốc lên màn giường được che kín mít, thấy trên giường ba người nằm song song.
Lão gia và phu nhân, ở giữa còn có tiểu thiếu gia Văn Kỳ.
Chỉ có điều, trong ba người này, chỉ có tiểu thiếu gia Văn Kỳ sắc mặt bình thường, còn đang hít thở đều đều. Hai người còn lại, mặt đã mất huyết sắc, mà ngay dưới mặt, cổ lộ ra ở ngoài chăn, chỉ còn lại có đốt xương.
Quản gia chỉ nhìn thoáng qua, đã hét thảm thiết chạy ra ngoài, ra trước cửa còn vô ý ngã một cái, máu me đầy mặt.
"Lão gia đã chết, mau đi báo án ——"
Kinh Triệu Phủ nghe nói người chết là Tả Thiêm Đô Ngự sử, bèn sai người báo cáo thẳng lên bộ Hình.
Rất nhanh, bộ Hình phái người đến Triệu phủ, quan viên dẫn đội lại là Tiết Minh Đường.
Khi Tiết Minh Đường nghe được Kinh Triệu Phủ báo cáo lên, chỉ nghe nói người chết là Triệu Minh cùng với ngoại thất mà ông ta nuôi, chờ tới khi hắn ta tới mới biết được, cha mẹ Triệu Minh cũng đã chết.
Hiện tại cả tòa phủ đệ, duy nhất có thể làm chủ, cũng chỉ có nhị cô nương chưa xuất giá Triệu Văn Nguyệt.
Triệu Văn Nguyệt ngủ một giấc dậy, nghe nói ông bà và cha ruột trong một đêm chết hết cả, cả người đều đờ đẫn, khi nhìn thấy Tiết Minh Đường, trên mặt cũng đã không còn vui sướng ngày xưa.
"Tiết… Tiết đại nhân, cha ta ông ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Triệu Văn Nguyệt hoảng loạn hỏi, dường như coi Tiết Minh Đường thành cọng rơm cứu mạng.
"Bản quan đang muốn dẫn ngỗ tác đi kiểm tra thi thể, còn mong Triệu nhị cô nương chờ một lát."
Tiết Minh Đường không lãng phí thời gian ở chỗ Triệu Văn Nguyệt, sai người gọi tới người miễn cưỡng có chút tác dụng trong Triệu phủ là quản gia Triệu phủ, bảo ông ta dẫn bọn họ tới thư phòng của Triệu Minh, mặt khác lại phái một đội tới chỗ cha mẹ Triệu Minh nghiệm thi.
Quản gia chỉ tới gần thư phòng đã không nhịn được nghĩ đến hình ảnh vừa rồi, căn bản không dám đi vào. Tiết Minh Đường cũng không cưỡng ép ông ta, để hai cấp dưới canh ở ngoài cửa, dẫn theo ngỗ tác cùng mấy người còn lại cùng đi vào.
Lúc quản gia chạy ra, chỉ nhớ rõ chủ tử đã chết, hoàn toàn quên mất Triệu Văn Kỳ còn ở bên trong.
Tiết Minh Đường nhìn thấy cậu bé nằm ở giữa hai thi thể ngủ say, trên mặt cậu bé kia còn có một vết đao rất sâu, có điều đã không còn chảy máu, hắn ta không nhịn được nhíu mày, nghiêng đầu dặn dò: "Đánh thức đứa bé kia."
Một Tư lại bộ Hình tiến lên, vỗ vỗ lên mặt Triệu Văn Kỳ, Triệu Văn Kỳ mơ mơ màng màng mà xoa đôi mắt ngồi dậy.
Cậu bé còn chưa hiểu rõ vì sao mình lại thức giấc ở trong thư phòng của cha, quay đầu thấy cha mẹ nằm ở trên giường, gọi một tiếng: "Cha, mẹ."
Cậu bé đang muốn duỗi tay đi đẩy cha mẹ không có phản ứng, Tư lại bộ Hình kia tay mắt lanh lẹ mà ôm cậu bé lên.
Triệu Văn Kỳ bị nhấc lên, chân không khỏi giãy giụa, chân cậu bé vừa lúc móc lấy chăn, cái chăn kia bị kéo theo xốc lên.
Dưới chăn, hai thi thể bị lóc hết thịt chỉ còn xương cốt nằm song song, ngũ tạng còn ở nguyên vị trí ban đầu, chỉ là thịt trên người đã không còn.
Cũng không phải biến mất, mà là bị xếp chỉnh tề ở dưới thân bọn họ.
Hình ảnh kinh khủng như vậy làm cho người ta sợ hãi, tuy là Ngỗ tác của bộ Hình nhìn quen sống chết cũng phải bưng kín miệng, càng miễn bàn Triệu Văn Kỳ mới vài tuổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!