Trong phòng, âm thanh sột sột soạt soạt vang lên, nha hoàn canh giữ ở gian ngoài mơ mơ màng màng mà mở mắt ra, thấy cửa phòng mở ra, một bóng người thấp bé đi ra.
"Tiểu công tử, cậu làm sao vậy?" Nha hoàn s* s**ng đi lấy gậy đánh lửa, định châm nến.
Bóng người kia vẫn luôn đứng bất động, nha hoàn cầm ngọn nến được thắp sáng đi qua, sau khi đi vào còn chưa kịp mở miệng, đã nhìn thấy đôi mắt đen như mực kia.
Nàng ta chỉ nhìn thấy Triệu Văn Kỳ hơi hơi hé miệng, phun ra một luồng khí đen, tiếng thét chói tai của nàng ta còn chưa ra khỏi miệng, đã đột ngột im bặt.
Nha hoàn bịch một tiếng ngã xuống mặt đất, ngọn nến đã tắt lăn xuống bên cạnh nàng ta.
Triệu Văn Kỳ đi ra khỏi phòng mình, đi tới hướng phòng của Triệu lão gia tử cùng Triệu lão phu nhân, cậu ta vươn cánh tay nhỏ đẩy cửa ra, bên ngoài nha hoàn gác đêm nằm thẳng tắp ở trên giường không hề có chút phản ứng.
Cửa phòng trong bị đẩy ra, người cao tuổi ngủ không sâu giấc, Triệu lão phu nhân nghe thấy tiếng, hỏi một câu: "Ai thế?"
Triệu lão phu nhân nghển cổ, nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào nhìn kỹ người đi vào phòng.
Dáng người thấp bé như vậy, ngoại trừ cháu ngoan của bà ta còn có thể là ai.
"Kỳ Nhi, là cháu à Kỳ Nhi?"
Không nghe được câu trả lời, trong đầu Triệu lão phu nhân vang lên câu nói trước kia ở dưới quê nghe người ta nói, có đứa bé sẽ bị mộng du, không nên bị đánh thức, nếu không dễ dàng mất hồn.
Bà ta nôn nóng mà đánh Triệu lão gia tử đang ngủ ngáy o o ở bên cạnh: "Lão già, mau tỉnh lại."
"Hả? Xảy ra chuyện gì?" Triệu lão gia tử hừ hừ hai tiếng, mở mắt ra.
"Kỳ Nhi mộng du, ông mau thắp ngọn nến, cũng đừng để cho thằng bé đụng vào đâu."
Triệu lão gia tử vội vàng đứng dậy đi châm nến, Triệu lão phu nhân cũng nhanh nhẹn mà xuống giường, đi đến chỗ Triệu Văn Kỳ.
Ngay khi bà ta sờ đến tay Triệu Văn Kỳ, một cảm giác lạnh thấu xương đột nhiên từ cánh tay nhỏ leo lên cánh tay bà ta.
Bà ta nghe được cháu trai bị mình bắt được tay cười một tiếng.
Đó là một tiếng cười vô cùng kỳ quái, giọng nghe rõ ràng như giọng nữ.
Lúc này ngọn nến được thắp lên, Triệu lão phu nhân thấy rõ mặt cháu trai.
Đầu đứa bé ngửa đầu về phía trước dưới một góc độ khoa trương, đôi mắt của nó đen kịt, khóe miệng lại như cười toe toét, lộ ra một nụ cười khoa trương lại quỷ dị.
"Không xong rồi, Kỳ Nhi bị quỷ che mắt."
Triệu lão phu nhân đã từng nghe nói, có đứa bé bát tự nhẹ bị quỷ nhập vào người đôi mắt sẽ biến thành đen, nghe nói lúc này phải dùng cành liễu ra sức đập, là có thể quất được con quỷ trên người ra.
Đầu óc Triệu lão phu nhân nhanh nhẹn xoay chuyển, vội vàng nói với ông chồng bị kinh hãi dọa nhảy dựng: "Tôi trông thằng bé, ông mau đi ra ngoài gọi người, lại bảo người đi tìm mấy cây cành liễu."
"Được" Triệu lão gia tử lê đôi giày chạy ra bên ngoài, tay ông ta còn chưa đụng tới cửa, đã nghe phịch một tiếng, cửa phòng rộng mở đóng lại ở trước mặt ông ta.
"Mẹ thật đúng là biết thương cháu trai mẹ đấy? Lúc trước con trai con nửa đêm phát sốt, mẹ vẫn có thể an tâm ngủ, hiện giờ sao lại không giống vậy?"
Nghe giọng cháu trai nhỏ non nớt biến thành giọng nữ, mà ngữ khí kia lại quen thuộc như thế, trong lòng Triệu lão phu nhân phát lạnh, da đầu cũng tê rần.
"Ngươi… Ngươi là ai?" Triệu lão phu nhân đột nhiên hất tay Triệu Văn Kỳ ra, lùi về sau vài bước.
Tiểu Lâm thị mỉm cười đi bước một tới gần bà ta: "Con mới chết mấy ngày mà thôi, mẹ nhanh như vậy đã không nhận ra con dâu à?"
"Lâm, Lâm thị?"
"Ha ha, con đã nói rồi mà, mẹ nhất định là nhớ con, tựa như con, cho dù đã chết, cũng nhớ rõ mẹ và cha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!