"Đây là, đâu? Ngươi, là ai?"
Ý thức của Tiểu Lâm thị vẫn còn tồn tại, bà ta còn nhớ rõ mình bị nhốt ở trong quan tài, khi từng cái đinh đống xuống, thân thể của bà ta như bị lửa nóng thiêu đốt đau đớn khó nhịn.
Đau đớn như vậy liên tục tra tấn bà ta, mãi đến một ngày, bà ta ngửi thấy được một mùi hương thấm lạnh, mùi hương kia xoa dịu nỗi đau đớn bỏng cháy trên người bà ta, làm ý thức hỗn độn của bà ta dần dần rõ ràng.
Sau đó, bà ta xuất hiện ở nơi xa lạ này, trước mắt còn có một con hồ ly màu trắng.
"Ngươi không cần biết ta là ai, ngươi còn nhớ rõ, mình đã chết như thế nào không?"
Hồ ly ngồi giống người ở trên ghế, đột nhiên mở miệng nói chuyện.
Tiểu Lâm thị nỗ lực nhớ lại, bà ta nhớ rõ, đoạn thời gian đó, bà ta vẫn luôn mơ màng hồ đồ, suốt đêm không cách nào ngủ yên, còn sinh ra ảo giác đáng sợ.
Bà ta nhìn thấy trong bụng mình không phải đứa bé, mà là một quái ngư, quái ngư kia muốn bà ta mổ bụng.
Bà ta quá sợ hãi, đầu óc giống như hoàn toàn không suy nghĩ được, không biết sờ được từ đâu một thanh chủy thủ, mổ bụng mình ra.
Sau đó…
Tiểu Lâm thị ôm lấy đầu, hét lên chói tai.
Bà ta nhớ lại, bà ta đã chết rồi.
Sau khi chết hồn phách bà ta vẫn luôn không rời khỏi cơ thể, bà ta nghe được Triệu Minh nói, hắn ta cùng một nữ nhân khác sinh một đứa bé.
Bà ta chết, là một âm mưu được sắp đặt, chỉ vì để đứa con mà hắn ta chọn có thể danh chính ngôn thuận trở lại Triệu gia.
Hắn ta còn tìm người phong ấn hồn phách bà ta ở trong quan tài, ngày ngày tra tấn bà ta.
Vô số ý niệm hiện lên, khí đen thoát ra từ trên người Tiểu Lâm thị càng ngày càng nhiều, đầy người oán khí dường như không áp chế được.
"Ta nhớ rõ, Triệu Minh hại chết ta." Giọng Tiểu Lâm thị khàn khàn, mang theo oán hận nồng đậm, "Là bọn họ hại chết ta —— là Triệu gia!!!"
"Vậy đi báo thù đi." A Triền nhìn Tiểu Lâm thị, mắt thú lạnh lùng.
"Báo thù? Đúng, ta muốn đi tìm hắn báo thù." Trên mặt Tiểu Lâm thị oán khí bị tách ra, lộ ra đôi mắt chỉ có màu đen của bà ta, cùng gương mặt trắng bệch.
"Giờ Tý đêm mai, hương khói trên người của ngươi sẽ tan đi, hương khói biến mất, ngươi sẽ hóa thành lệ quỷ, đến lúc đó có oan báo oan có thù báo thù, ngươi chỉ có thời gian một đêm thôi, tới hừng đông ta sẽ đưa ngươi xuống U Minh."
"Vì sao ngươi giúp ta?"
Bởi vì, ngươi cũng từng giúp ta, cho dù khi đó ngươi chỉ coi ta như Quý Thiền. A Triền nhắm mắt lại, không trả lời.
Đợi tới khi mở mắt, ý thức của nàng đã trở về thân thể, nàng vẫn ngồi ở trong căn phòng tối đen.
Nhưng A Triền biết, Tiểu Lâm thị đã tới.
Hiện tại, bà ta đã rời khỏi.
Nén hương đầu tiên đã cháy hết, A Triền thay nén hương thứ hai, đêm nay vẫn là một đêm không ngủ.
Tiểu Lâm thị không biết mình làm cách nào để xuất hiện ở trên phố, tựa như bà ta không rõ chính mình vừa rồi vì sao lại xuất hiện ở nơi kỳ lạ kia, nhìn thấy một con trông giống hồ ly có thể nói chuyện.
Bà ta cũng không cần tự hỏi nhiều như vậy, bởi vì bà ta đã chết.
Thân thể của bà ta giống như là một mảng sương mù, đi xuyên qua bóng đêm, kiến trúc trong tầm mắt càng lúc càng quen thuộc, cho đến khi một cánh cửa lớn màu son chắn ở trước mặt bà ta, bảng hiệu trên cửa có khắc hai chữ Triệu phủ.
Trên cửa lớn, không biết khi nào dán lên môn thần*.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!