Chương 2: (Vô Đề)

Dưới ánh nhìn chăm chú của đôi mắt thú kia, Quý Thiền đã dùng hết sức lực, mặt nàng dán trên mặt đất, giọng nói gần như không thể nghe thấy: "Ngươi… muốn ăn ta à?"

Trong bóng tối vẫn chỉ có tiếng hít thở nặng nề, cặp mắt thú làm cho người ta sợ hãi kia cũng không có biến hóa.

"Vậy tới ăn ta đi, dù sao cũng tốt hơn so cứ như vậy chết ở chỗ này…" Nàng đứt quãng mà nỉ non, "Thế nhưng ta có hơi sợ đau."

Trong im lặng làm người ta hít thở không thông, nàng đột nhiên nghe được một giọng nữ du dương mê người: "Ta không ăn người."

Giọng nói này chắc chắn là đến từ chính chủ nhân đôi mắt thú bị bóng đêm che khuất.

"Ngươi, ngươi là yêu?"

Chỉ có yêu trong truyền thuyết, mới có thể nói tiếng người, mới có thể biến thành người.

"Đúng vậy."

"Sao ngươi lại, sao lại đến Thượng Kinh chứ? Bị người ta phát hiện, ngươi sẽ chết." Quý Thiền cuộn tròn trên mặt đất, nỗi sợ hãi do cái chết cận kề mang đến, dường như từ khi con yêu quái này xuất hiện ở bên người nàng đã giảm đi rất nhiều.

"Ta tới tìm tên."

Quý Thiền nhớ mang máng, trong truyền thuyết chí quái mà mình đã từng đọc, yêu hỏi được tên con người thành công, là có thể biến thành người.

"Hóa ra ngươi muốn biến thành người, ngươi có thể… hỏi tên ta."

"Vì sao, ta là yêu, ngươi không sợ ư?" Trong giọng nói dễ nghe kia mang theo nghi hoặc.

Đôi mắt Quý Thiền vô thần mà nhìn những bông tuyết bay xuống trước mắt: "Yêu có gì đáng sợ."

Đáng sợ nhất, là người, là lòng người.

Trong bóng đêm giọng nói dừng lại một chút, đột nhiên hỏi: "Ta giống người không?"

"Giống, ngươi còn giống người hơn bọn họ."

Câu này nói xong, Quý Thiền đã dùng hết toàn bộ sức lực, nhưng mà trong bóng đêm, không có gì phát sinh cả.

Nàng nghe thấy chủ nhân tiếng nói thở dài một tiếng: "Đáng tiếc, tám đuôi của ta đã đứt, không có cách nào biến thành người."

Việc tìm tên không thể nói ra ngoài miệng, nó nói với nữ tử gần chết trước mắt này, cũng chỉ muốn trước khi chết tìm một người trò chuyện mà thôi. Việc tìm tên với nó mà nói, chỉ là một chấp niệm mà thôi.

"Làm sao… biết?" Trong lòng Quý Thiền không hiểu sao sinh ra một cảm giác không cam lòng, nàng không làm được gì, ngay cả trước khi chết muốn giúp người khác một lần, cũng thất bại.

"Ta cũng sắp chết." Giọng nói kia trả lời.

Nó trốn chạy vạn dặm tới Thượng Kinh Đại Hạ, nơi này căn bản không có biện pháp có thể giúp nó sống sót, nó xông vào trong thành, vẫn chỉ có thể chờ chết, chỉ là không ngờ rằng trước khi chết lại còn có thể có loài người bầu bạn.

Ở trong bóng đêm Quý Thiền không nhìn thấy, một con hồ yêu không có đuôi, đầy người là vết thương sâu có thể thấy được xương cốt lặng lẽ mà nằm sấp trên mặt đất. Thân thể của nó đã vô cùng tàn tạ, không kiên trì nổi nữa.

Tuyết rơi trên người nó, rất nhanh đã bị máu nó chảy ra nhuộm dần.

"Có thể cùng chết ở chỗ này, có lẽ đây là duyên phận loài người các ngươi vẫn nói."

Quý Thiền giống như bị nỗi vui mừng nhỏ nhoi trong giọng nói kia ảnh hưởng, không tự giác mà nhếch khóe môi.

Đúng vậy, có người chết cùng, cũng coi như là duyên phận.

"Vì sao ngươi, lại bị đứt mất tám đuôi?"

"Bởi vì đã tin người không nên tin, ngươi thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!