Chương 19: (Vô Đề)

Qua buổi trưa, A Triền khóa cửa cẩn thận, đi chợ phía Tây.

Trong chợ phía Tây hàng hóa đến từ trời Nam biển Bắc, thứ gì cũng có đủ hết, nhưng thứ nàng cần, rất khó mua đủ ở chỗ này.

Nàng tìm được một nhà treo bảng hiệu có chữ Săn, cửa hàng không lớn, bên trong cũng không có hàng hóa, chỉ có một ông lão mặc áo bào màu tro uể oải mà ngồi ở sau quầy.

Thấy một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đi vào cửa hàng, ông lão xốc lên mí mắt: "Cô nương chẳng lẽ là đi nhầm chỗ rồi?"

"Ta muốn tìm vài thứ." A Triền nói thẳng.

Nghe xong nàng nói, ông lão kia ngồi dậy: "Cô nương muốn tìm thứ gì?"

"Hắc thủy địa y ba mươi năm trở lên, đất trắng trên phần mộ tổ tiên trăm năm, còn phải mới lấy về, còn có một đoạn thân cây hòe rỗng ruột ít nhất năm mươi năm."

Ông lão cầm bút vội vàng ghi chép, A Triền nói xong, ông ấy đã viết xong hai tờ giấy.

"Ba thứ này giá trị không cao, nhưng tìm kiếm hơi có chút phiền phức, chào giá năm mươi lượng bạc, tiền trả trước mười lăm lượng, cô nương có chịu không?"

"Có thể." A Triền lấy ra hai thỏi bạc đẩy cho ông lão.

Ông lão kia nhận bạc, sau đó lấy ra một con dấu đóng lên hai tờ giấy, tiếp đó lại lấy từ dưới quầy ra một thẻ bài bằng gỗ to cỡ ngón cái, trên thẻ bài gỗ có khắc một chữ săn.

Ông ta đẩy một tờ giấy và thẻ bài gỗ cho A Triền, nói với nàng: "Đây là tín vật của hiệu Săn chúng ta, sau ba ngày, cô nương cầm số bạc còn lại cùng tín vật này tới đây lấy đồ."

A Triền nhận tờ giấy và thẻ bài gỗ, khẽ gật đầu với ông lão, xoay người rời khỏi cửa hàng.

Hiệu Săn xem như một nơi đã chịu giám thị từ phía chính phủ, tổ chức tương đối chính quy, bằng không cũng sẽ không quang minh chính đại mở cửa hàng ở chợ phía Tây. Bọn họ sẽ dựa theo nhu cầu của khách, đi tìm một ít đồ vật đặc thù, tuy rằng giá cả xa xỉ, nhưng đồ sẽ không giả.

Nếu đồ xảy ra vấn đề, hoặc là người của cửa hàng chạy mất, A Triền cầm tín vật của hiệu Săn này tới quan phủ kiện lên, cũng sẽ được thụ lý.

A Triền đi rồi, ông lão run run viết ba loại hàng hóa trang giấy, quay về đằng sau cao giọng gọi: "Cẩu tử, tới làm việc."

Không đầy một lát, rèm vải treo ở cửa sau bị xốc lên, một người đàn ông cao lớn ước chừng tới hai mét khom lưng đi đến.

"Lão cha, lần này cần làm gì?"

Ông lão đưa tờ giấy cho cậu ta: "Việc nhỏ thôi, địa y cửa hàng vừa vặn có dư lại mộ ít, đất trên mộ phần có thể tới huyện Nghĩa tìm, bên kia có không ít mồ mả tổ tiên cỡ trăm năm, vừa đi vừa về một ngày là đủ."

Cẩu tử gật gật đầu: "Lát nữa để nhị cẩu đi, vậy cây hòe rỗng ruột thì sao?"

"Cây hòe à, đi một chuyến Hắc Sơn, nơi đó có một mảnh rừng hòe, có điều nơi đó không sạch sẽ, đến vào ban ngày đi, ngươi tự mình đi một chuyến."

"Đã hiểu." Cẩu tử thống khoái đồng ý, tiếp theo có chút tò mò hỏi, "Lão cha, ba thứ này dùng để làm gì?"

Ông lão lắc đầu: "Đều là mấy thứ âm khí thịnh, trước kia chưa thấy loại phối hợp như thế này bao giờ."

Có thể làm chưởng quầy ở hiệu Săn, kiến thức đương nhiên không cạn, ông ta có thể từ đồ mà khách cần, suy đoán ra được khách muốn làm gì.

Nhưng khách vừa rồi cần ba loại này, ngoại trừ địa y thường thấy, hai thứ còn lại trước nay chưa từng có ai yêu cầu.

A Triền ra khỏi cửa hàng, cũng không trở về nhà ngay.

Nàng lại đi vòng cửa hàng bán đồ sắt, mua cây búa cùng cái đục, sau đó qua cửa hàng bán hương liệu, mua cái cối và một cái máy se hương que cầm tay.

Cuối cùng, nàng đi tới cửa hàng đồ ngọc trước đó bị Minh Kính Tư kiểm tra.

Ông chủ béo làm người ta gặp xong khó quên lúc này đang ở quầy hàng đề cử cho khách một bộ đồ uống trà bằng ngọc, vị khách kia dường như rất là vừa lòng, sảng khoái mà thanh toán ngân phiếu, ông chủ béo lưu loát mà cất bộ đồ uống trà vào hộp gấm bê ra cho khách.

Cười tươi như hoa mà tiễn khách đi, ông chủ béo xoay người đã thấy A Triền đứng ở bên này nhìn được một lúc rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!