Chương 18: (Vô Đề)

Canh năm, tia nắng ban mai chưa xuất hiện, sắc trời vẫn tối tăm, trên tháp Thông Thiên tiếng trống truyền khắp các nơi trong Thượng Kinh, lệnh cấm đi lại ban đêm kết thúc.

Cho đến khi một tiếng trống cuối cùng vang lên, A Triền mới không tình nguyện mà mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ.

Hôm nay là ngày đưa tang Tiểu Lâm thị, nên tới sớm không nên đến muộn, nàng cần phải nhanh chóng đến Triệu phủ.

Mặc xong xiêm y, A Triền đẩy cửa sổ ra một khe hở, gió lạnh tức khắc lùa vào, nàng run rẩy một cái, đóng chặt cửa sổ.

Hôm nay thời tiết không tốt lắm, ngược lại thích hợp tiễn đưa người đã khuất.

A Triền đi ở trên đường phố phường Xương Bình, cửa hàng hai bên đường còn chưa mở cửa, nhưng đầu đường mơ hồ có thể nghe được tiếng người, đó là cửa hàng bán hoành thánh, nghe nói hoành thánh nhà này rất là thơm ngon.

Hôm nay A Triền hiếm khi dậy sớm, cuối cùng mới gặp được một lần, đáng tiếc trước khi nàng ra cửa trước đã ăn một cái bánh hấp cho ấm bụng, ăn vào miệng không có mùi vị gì, nhưng thật sự chắc bụng, chỉ có thể giữ lại tiếc nuối chờ lần sau.

Khi A Triền tới Triệu phủ, trời còn chưa sáng hẳn, nhưng trong phủ dường như tụ tập không ít người, nghe tiếng, rất là náo nhiệt.

Nàng đi vào sân, thấy người Triệu gia đều ở đây, bọn họ thần sắc nghiêm trọng mà nhìn về hướng linh đường. Không bao lâu, mấy người đàn ông vạm vỡ khiêng quan tài từ linh đường đi ra, còn có người cũng dọn cả bàn thờ ra, trên đó còn bày linh vị của Tiểu Lâm thị.

Trong lòng A Triền không khỏi có chút nghi hoặc, không phải nói tới giờ mới có thể khiêng linh cữu đi sao, bọn họ đang làm gì vậy?

Rất nhanh, trong linh đường lại có vài đạo sĩ đi ra.

Đạo sĩ dẫn đầu râu tóc bạc trắng nhưng khuôn mặt không già, trên người mặc áo cà sa màu đỏ, tay cầm pháp linh, phía sau ông ta là bảy đạo sĩ từng người bê một hộp gỗ màu đen, bọn họ dường như đang định làm pháp sự.

Thấy đạo sĩ đi ra, Triệu Minh tới nghênh đón, thái độ vô cùng tôn kính: "Lần này còn phải làm phiền Tịnh Vân đạo trưởng."

Tịnh Vân tươi cười: "Triệu đại nhân cứ an tâm."

Sau khi chào hỏi Triệu Minh xong, Tịnh Vân xoay người đến trước bàn thờ, bảy đạo sĩ đồng loạt tiến lên, đặt hộp gỗ màu đen trong tay lên trên bàn thờ.

Tịnh Vân lắc vang pháp linh, chung quanh gió đột nhiên ngừng, trong viện cây cối lại rì rào lay động. Mà quan tài đặt ở trong sân, nắp quan tài đột nhiên nảy lên trên một chút.

Dường như có thứ gì, muốn lao ra từ trong quan tài.

Trong số người Triệu gia, Triệu Văn Kỳ tuổi còn nhỏ tránh ở phía sau Triệu lão phu nhân, Triệu Văn Nguyệt sợ tới mức không ngừng thét chói tai, lùi về sau vài bước.

Chỉ có Triệu Minh còn tính bình tĩnh, nhưng sắc mặt cũng có chút khó coi.

Tiếng pháp linh dừng lại, vẻ mặt Tịnh Vân lão đạo khó xử mà nhìn về phía Triệu Minh, nói: "Triệu đại nhân, tôn phu nhân chết oan, quanh thân oán khí không tiêu tan, hồn phách đã có dấu hiệu chuyển hóa thành lệ quỷ, còn cần nhanh chóng quyết đoán."

"Vậy… Đạo trưởng có biện pháp nào?"

Tịnh Vân đạo trưởng vuốt vuốt chòm râu, nói tiếp: "Biện pháp có hai, thứ nhất, ngay khi Triệu phu nhân hóa thành lệ quỷ để lão đạo ta ra tay đánh tan hồn phách, nhưng nếu như vậy, hồn phách tôn phu nhân không xuống U Minh được."

"Cách thứ hai thì sao?"

"Cùng phong ấn hồn phách này và Vãng Sinh Phù đạo quan của ta cung phụng nhiều năm trong quan tài, chậm rãi làm tiêu tan oán khí, nhưng chỉ sợ phải tốn thời gian trên dưới một trăm năm oán khí trong hồn phách tôn phu nhân mới có thể tan đi, khi đó cần người Triệu gia một lần nữa mở quan tài ra, thả hồn phách Triệu phu nhân xuống U Minh vãng sinh."

Mặt Triệu Minh lộ vẻ chần chờ, dường như cảm thấy hai lựa chọn này đều không được tốt lắm.

Còn không chờ ông ta hạ quyết định, Triệu Văn Nguyệt đã cất giọng the thé nói: "Chọn cái thứ hai, cha, chúng ta chọn cái thứ hai."

"Nhưng như vậy, hồn phách mẹ con phải bị nhốt ở trong quan tài trăm năm." Vẻ mặt Triệu Minh hình như có chút không đành lòng.

"Vậy cũng còn hơn là bà ấy biến thành lệ quỷ tới hại cả nhà chúng ta."

"Văn Nguyệt nói đúng, con dâu cũng sẽ không muốn bị biến thành lệ quỷ hại người." Triệu lão phu nhân vội vàng phụ họa.

Ngay khi Triệu Minh cũng muốn đồng ý, có một bóng người đột nhiên bổ nhào vào quan tài, bà ôm quan tài kêu khóc: "Các ngươi không thể làm như vậy với phu nhân!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!