Lúc trước khi Tấn Dương Hầu cưới Tiết thị, dẫn theo con trai con gái bà ta giới thiệu cho mọi người, cũng giống như Triệu Minh hôm nay vậy. Đáy mắt có một loại kiêu ngạo cực lực khắc chế, đại khái là cảm thấy con mình xuất sắc ở mọi khía cạnh.
Đáng tiếc khi đó Quý Thiền nhìn không hiểu.
Hôm nay A Triền ngồi ở chỗ này, lại nhìn rất rõ ràng.
Khác biệt chính là, Tấn Dương Hầu không kiêng nể gì trực tiếp dẫn người về nhà, mặc kệ bên ngoài người ta nói gì, lấy thân phận địa vị của ông ta, đủ để ép xuống những lời đồn đại vớ vẩn đó.
Mà Triệu Minh, ông ta là Ngự sử. Nếu bản nhân phẩm hạnh không đoan chính, bị người khác bắt được nhược điểm, sợ là ngay cả chức quan cũng không làm tiếp được, cho nên mới có vở kịch này.
Hôm nay Triệu lão phu nhân nói ra lời này, sợ là đã sớm nghĩ kỹ rồi, muốn nhân cơ hội chứng thực thân phận của Triệu Văn Kỳ mà thôi.
Ở lễ tang của Tiểu Lâm thị, gấp không chờ nổi mà nhận đứa con trai cho bà ấy, người khác còn phải khen Triệu đại nhân một câu tình ý chân thành với người vợ đã khuất.
Làm A Triền ngoài ý muốn chính là, Triệu Văn Nguyệt lại không nhân cơ hội gây rối. Nàng không cảm thấy với tính cách của Triệu Văn Nguyệt sẽ quan tâm tới phụ thân nàng ta như vậy, đoán chừng là cũng nhận được đủ lợi ích, làm nàng ta đồng ý lần nhận con thừa tự này.
Trong phủ nhân tố không yên ổn duy nhất đã bị giải quyết, việc Triệu Văn Kỳ được nhận làm con thừa tự lại được công khai giữa các họ hàng thân thích, sợ là lại khó sửa đổi.
A Triền nhìn Triệu Văn Kỳ được mọi người tán dương, thần thái sáng láng, lại nghĩ tới mười mấy ngày phía trước, Tiểu Lâm thị đỡ bụng đầy mặt chờ mong, nghĩ thầm, loài người quả thật là bạc tình.
Nàng vẫn luôn nhìn Triệu Văn Kỳ, chú ý tới cậu bé thỉnh thoảng sẽ nhìn về phía mình một cái, dường như đang nhìn người nào đó.
A Triền nhìn xung quanh, ở giữa đông đảo thân thích của Triệu gia nhìn thấy một vị phu nhân tuổi chừng hơn ba mươi. Người phụ nữ kia ăn mặc mộc mạc, trang điểm điểm lại rất là tỉ mỉ. Nàng ta đeo một bộ trang sức bằng ngọc, thoạt nhìn đã thấy giá trị không nhỏ.
Vị phu nhân này cách vị trí A Triền không xa, mỗi khi Triệu Văn Kỳ nhìn qua, người phụ nữ kia đều sẽ cười với cậu bé, dường như là trấn an cậu bé.
"Trong nhà đã chuẩn bị tiệc rượu, mời chư vị dời bước." Chờ lòng hiếu kỳ của chúng thân thích được thỏa mãn, Triệu Minh mới dặn dò tôi tớ dẫn mọi người ngồi vào vị trí.
A Triền đặc biệt chọn chỗ ngồi ở bên cạnh vị phu nhân trẻ tuổi kia, cũng không nói chuyện gì với đối phương, nhưng từ trong lời trò chuyện của những người khác ngồi cùng bàn, biết được thân phận của đối phương.
Vị phu nhân này họ Tô, là bà con xa của Triệu lão phu nhân.
Nghe nói thời trẻ nàng ta gả cho một thương nhân ở nơi khác, chuyển đi nơi khác sống không đến hai năm, trượng phu đã gặp phải chuyện bất hạnh bỏ mình, chỉ để lại một mình nàng ta, đành phải lại trở về Thượng Kinh kiếm sống.
Một quả phụ trẻ tuổi xinh đẹp, còn có số tiền lớn trong người, cũng khó trách mới vừa ngồi vào bàn, đã có người thử thăm dò hỏi xem nàng ta có ý định tái giá hay không, có thể giới thiệu cho nàng ta một vài người.
Tô phu nhân uyển chuyển lại kiên định từ chối ý tốt của đối phương.
Ăn tiệc xong, mọi người tốp năm tốp ba cáo từ, chờ ngày mai khi đưa tang Tiểu Lâm thị lại đến.
A Triền còn nấn ná lại đằng sau, mà Tô phu nhân cũng không vội vã rời khỏi.
Mãi đến Triệu lão phu nhân ăn xong cơm, được con cháu cùng nhau đỡ ra, Tô phu nhân rốt cuộc mới đứng dậy đi tới chỗ bọn họ.
Sau khi Triệu lão phu nhân nhìn thấy Tô phu nhân, khuôn mặt tức khắc tươi cười: "Đây không phải A Diêu sao, tới phủ mà cũng không nói với ta một tiếng, chẳng lẽ lại xa lạ với ta à?"
Tô phu nhân vội cười giải thích: "Dì nói gì vậy chứ, đây còn không phải tới gặp dì sao ạ."
Triệu lão phu nhân bắt lấy tay Tô phu nhân: "Tới là tốt rồi, ta dặn người đi thu dọn một viện, lần này A Diêu nhất định phải ở lại phủ mấy ngày, cũng tiện để chúng ta trò chuyện."
"Chuyện này…" vẻ mặt Tô phu nhân có chút khó xử.
Triệu Minh đứng ở bên cạnh Triệu lão phu nhân lúc này mới mở miệng: "Mẫu thân gần đây thân thể có chút khó chịu, nếu biểu muội tiện, còn mong ở lại trong phủ bầu bạn với mẫu thân."
"Vậy cung kính không bằng tuân mệnh." Tô phu nhân nhìn Triệu Minh, lại vội vàng dời ánh mắt đi.
Triệu Văn Kỳ nghe được Tô phu nhân muốn ở lại, nét hưng phấn trên mặt khó có thể che giấu, vẫn luôn đi vòng quanh bên người nàng ta, Tô phu nhân duỗi tay sờ sờ mặt cậu bé, ánh mắt dịu dàng.
Dừng ở trong mắt người khác cũng chỉ là một cảnh hết sức bình thường, nhưng trong mắt A Triền, lại thành chìa khóa cởi bỏ toàn bộ nghi hoặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!