Gặp lại Tôn ma ma lần nữa, đã là đầu tháng ba.
Cành liễu đơm chồi, hoa hạnh phủ kín đầu cành, ngay cả làn gió cũng mang theo chút sắc xuân.
Tôn ma ma lại già đi rất nhiều, chẳng những gầy đi hai má lõm lại, ngay cả tóc cũng bạc hết hơn phân nửa.
"Đã lâu không gặp, cô nương có mạnh khỏe chứ?" Hôm nay, Tôn ma ma cũng không phải ngồi xe ngựa Triệu phủ tới, mà là đi bộ tới.
"Hết thảy đều tốt, Tôn ma ma mau vào nghỉ ngơi một chút." A Triền mời Tôn ma ma vào nhà.
Tôn ma ma đứng ở ngoài cửa phòng lắc lắc đầu: "Ta không đi vào trong đâu, hôm nay sang đây là muốn báo với cô nương, di thể của phu nhân đã được đón về phủ, ngày mai trong phủ sẽ lập linh đường, ngày kia đưa tang."
A Triền hiểu rõ, đã qua mười mấy ngày, vụ án chắc là đã kết thúc, thế nhưng không biết… Kết quả cuối cùng là cái gì?
"Được, ta sẽ tới." A Triền đồng ý.
Ngày hôm sau, A Triền dậy sớm.
Nàng thay một bộ váy bông trắng thuần, lại chọn một chiếc trâm hoa nhung màu trắng từ hộp gỗ, ngón tay mảnh khảnh của nàng chạm vào đồ trang sức bằng vàng vẫn sáng lấp lánh bên trong, khẽ thở dài một tiếng.
Cuối giờ Thìn, A Triền đi tới ngoài cửa Triệu phủ, đèn lồng ngoài cửa Triệu phủ đều đổi thành màu trắng, trên đèn lồng còn dán hai chữ Tế to.
Tôi tớ Triệu phủ nhìn thấy A Triền, tiến lên hành lễ dẫn đường cho nàng.
Vừa mới đi vào linh đường, A Triền đã thấy chiếc quan tài màu đen được đặt ở giữa, nắp quan tài khép lại, Tiểu Lâm thị nằm ở bên trong.
Trên bàn thờ phía trước, bày bài vị của Tiểu Lâm thị cùng tất cả đồ cúng.
Nhìn thấy Triệu Văn Nguyệt mặc áo tang ở trong linh đường A Triền cũng không có quá nhiều kinh ngạc, như nàng suy đoán, Minh Kính Tư đại khái không thể tìm được chứng cứ thiết thực, Triệu Văn Nguyệt được thả về.
Nhưng làm A Triền thực sự ngoài ý muốn là, trong linh đường này ngoại trừ Triệu Văn Nguyệt, lại còn có một bé trai thoạt nhìn chỉ chừng bảy tám tuổi, trên người cũng mặc đồ tang.
Không chỉ có như thế, bé trai kia còn quỳ gối phía trước Triệu Văn Nguyệt, dường như là thay vị trí trưởng tử của Triệu Văn Thanh.
Chỉ có con cái mới mặc áo tang để tang cha mẹ, Tiểu Lâm thị từ khi nào có thêm một đứa con trai?
A Triền lặng lẽ mà đi vào linh đường, thắp ba nén hương cho Tiểu Lâm thị, sau đó hiếu tử hiếu nữ đáp lễ.
Nàng nhận hai người thi lễ rồi mới nói với Triệu Văn Nguyệt: "Biểu muội nén bi thương."
Triệu Văn Nguyệt nghe được giọng nàng mới ngẩng đầu, thấy là A Triền, nỗi hận trong mắt dường như muốn trào ra ngoài: "Là ngươi, tiện nhân nhà ngươi!"
Nàng ta bị nhốt trong Minh Kính Tư suốt mười ngày, Trấn ngục không thấy mặt trời, lại âm u lạnh lẽo đáng sợ. Ban ngày ban đêm bên tai nàng ta đều là tiếng k** r*n thảm thiết, căn bản không cách nào nhắm mắt.
May mắn chủ sạp hàng bán cho nàng ta cây trâm ngoài ý muốn đã chết rồi, Minh Kính Tư không thể nhân cơ hội áp đặt tội danh lên người nàng ta, phụ thân nghĩ cách lại tìm người giúp rốt cuộc mới khiến bọn họ thả nàng ta ra.
Sau khi nàng ta ra ngoài nghe phụ thân nói, Tôn ma ma và nha hoàn bên cạnh mẫu thân căn bản không nhắc tới chuyện trâm ngọc, chuyện này rõ ràng là Quý Thiền nói cho những người đó ở Minh Kính Tư.
Nếu không phải nàng, mình sao có thể chịu nhiều khổ như vậy!
Triệu Văn Nguyệt vừa muốn đứng dậy, lại bị bé trai bên cạnh tay mắt lanh lẹ bắt lấy tay áo, bé trai kia ngẩng đầu, trong ánh mắt cũng không giống đứa bé ngây thơ không biết chuyện gì.
Cậu bé nói với Triệu Văn Nguyệt: "Nơi này là linh đường của mẫu thân, a tỷ đang giữ đạo hiếu, vẫn không nên lộn xộn mới tốt, tránh cho va chạm tới mẫu thân."
Triệu Văn Nguyệt hất tay bé trai ra, lạnh lùng nói: "Ngươi là cái thứ gì, thật cho rằng phụ thân đồng ý để ngươi thay ca ca ta giữ đạo hiếu, là ngươi có thể được nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa mẫu thân ta, nằm mơ!"
Bé trai cất giọng trong trẻo: "A tỷ lo lắng nhiều rồi, Văn Kỳ cũng không nghĩ như vậy."
Có điều bé trai nói ít nhất cũng khuyên được Triệu Văn Nguyệt, làm nàng ta không tiếp tục làm ra hành động gì khác người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!