Chương 15: (Vô Đề)

Tôn ma ma vẫn luôn được người khác đỡ đột nhiên nhào ra, trong đôi mắt che kín tơ máu đầy thống khổ, bà níu chặt lấy cánh tay Triệu Văn Nguyệt gào thét với nàng ta: "Các ngươi sao có thể làm như vậy với phu nhân, sao có thể đối với bà ấy như vậy!"

Triệu Văn Nguyệt liều mạng muốn vùng thoát khỏi cánh tay Tôn ma ma, vừa hoảng loạn kêu khóc: "Ta chỉ muốn gả cho Tiết lang thì có gì sai, nếu không phải mẹ vẫn luôn không đồng ý, ta cũng sẽ không nghĩ ra biện pháp này. Ta không muốn mẹ ta chết, đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn."

Tôn ma ma rốt cuộc không thể nhịn được nữa, giáng một cái tát lên mặt Triệu Văn Nguyệt, oán hận mà trừng mắt nhìn con gái được phu nhân nuông chiều từ nhỏ: "Lúc trước sao phu nhân có thể sinh ra cái thứ giống như ngươi vậy."

"Mụ già khốn khiếp kia, sao bà dám đánh ta, đều do bà xúi bẩy mẹ ta, nếu không phải như thế, mẹ ta cũng sẽ không chết."

Triệu Văn Nguyệt đến lúc này còn muốn quy kết cái chết của Tiểu Lâm thị lên đầu những người khác, nàng ta căn bản là không cảm thấy mình có gì sai.

Vở kịch này của Triệu gia, diễn đến cuối cùng lông gà đầy đất.

"Dẫn người đi."

Sau khi Bạch Hưu Mệnh dặn dò, Minh Kính Tư vệ tiến lên tách người ra, mấy nha hoàn bên cạnh Tiểu Lâm thị đỡ Tôn ma ma, huynh muội Triệu Văn Thanh và Triệu Văn Nguyệt thì bị áp giải ra ngoài.

Thiếu đi đôi huynh muội này, trong viện tức khắc an tĩnh hơn không ít.

Bạch Hưu Mệnh chuyển hướng sang Tôn ma ma, hỏi bà: "Ngươi là người đầu tiên phát hiện thi thể phu nhân nhà các ngươi, có nhìn thấy trâm ngọc không?"

Tôn ma ma cố gắng hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, khi đó cả người phu nhân đều là máu, còn có thứ quái vật kia vẫn sống.

Bà nhớ rõ, phu nhân lúc ấy có cài trâm ngọc.

Tôn ma ma vô cùng khẳng định mà trả lời: "Cài, ta nhớ rõ phu nhân có cài, phu nhân rất thích cây trâm ngọc kia, ngoại trừ ngủ, ngày thường đều cài."

Nghĩ đến có khả năng phu nhân bởi vì cây trâm ngọc này mà chết, Tôn ma ma lại lần nữa khóc không thành tiếng.

Tôn ma ma nói làm A Triền nhăn mày lại, nàng mới vừa đi xem, trên đầu Tiểu Lâm thị cũng không có trâm ngọc.

Trâm ngọc còn có thể tự mình chạy mất à?

Nàng đột nhiên nghĩ tới chuyện lần trước gặp ở chợ phía Tây, nếu trong trâm ngọc có rắn Tuyết Châm trốn, nói không chừng thật sự sẽ tự mình chạy trốn.

Lúc này, Minh Kính Tư vệ cũng tới báo cáo: "Đại nhân, trong ngoài phòng đã tìm khắp một lần, không tìm được trâm ngọc."

Bạch Hưu Mệnh "Ừ" một tiếng, quay đầu nói với Giang Khai: "Mời Triệu đại nhân tới đây."

Vì thế Triệu Minh lại bị mời về chính viện.

"Bạch đại nhân còn có gì dặn dò?" Triệu Minh nghiêm mặt lạnh giọng hỏi, tuy là với đối ngoại ông ta vẫn nhất quán là người tốt tính, nhưng là người nhà của người bị hại, hôm nay lại bị lăn lộn thành bộ dáng chật vật như vậy, cũng khó áp lửa giận trong lòng.

"Vụ án Tôn phu nhân bị hại đang điều tra, trước khi có kết quả điều tra, mong Triệu đại nhân quản lý tốt người trong phủ." Bạch Hưu Mệnh dường như căn bản không nhận thấy thái độ bất thiện của đối phương, lạnh nhạt nói.

"Việc này không cần Bạch đại nhân nhắc nhở."

"Về phần con trai con gái của Triệu đại nhân, đều liên quan đến vụ án này, cần dẫn về Minh Kính Tư tra hỏi."

Triệu Minh trầm giọng nói: "Đã biết, bản quan sẽ chú ý tới vụ án này bất cứ lúc nào, còn mong Bạch đại nhân mau chóng điều tra rõ ràng, không được hàm oan người khác."

Điều tra đến đây xem như tạm thời kết thúc, vụ án còn chưa tính là đã sáng tỏ. Rốt cuộc trâm ngọc còn chưa tìm được, rồi là ai mượn tay Triệu Văn Nguyệt đưa trâm ngọc đến tay Tiểu Lâm thị, đối phương ôm suy nghĩ như thế nào, A Triền không có chút manh mối nào.

Minh Kính Tư vệ rút lui có trật tự, Triệu Minh rốt cuộc cũng nhìn thấy A Triền đang tính toán rời khỏi.

Ông ta bước lên nói chuyện với A Triền, nét bi thương giữa mặt mày vẫn chưa tan: "Cháu là A Thiền nhỉ? Trong thời gian này dì cháu vẫn luôn nhắc tới cháu với ta."

A Triền dừng bước chân, tiến lên chào hỏi: "Tham kiến dượng, còn mong dượng nén bi thương."

Triệu Minh nhìn bóng dáng Bạch Hưu Mệnh bị một đám cấp dưới vây quanh, nặng nề thở dài: "Gia môn bất hạnh, đều do ta nuôi ra cái đứa súc sinh bất nhân bất nghĩa bất trung bất hiếu, liên lụy dì cháu chết thảm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!