Chương 14: (Vô Đề)

Bạch Hưu Mệnh vẫn chưa giải thích nghi hoặc cho A Triền, chỉ nhàn nhạt nói: "Bản quan không cảm thấy hứng thú với việc nhà người khác."

"Vậy khi nào đại nhân mới có thể cảm thấy hứng thú?"

"Khi có yêu cầu."

A Triền cũng không thất vọng, có điều đáy lòng cảm thấy nên đánh giá lại người dượng kia một chút. Nàng cảm thấy, vừa rồi người đàn ông này cũng không phải nói bừa.

Có điều tra án dù sao cũng là chuyện của Minh Kính Tư, cho dù có vấn đề, bọn họ cũng sẽ điều tra, hiện tại nàng cũng chỉ có thể chờ một kết quả.

A Triền rất nhanh đã dời sự chú ý trở về, nói với Bạch Hưu Mệnh: "Đại nhân còn có chuyện gì muốn biết không?"

"Không còn, ngươi nói rất kỹ càng tỉ mỉ."

"Có thể hỏi đại nhân một vấn đề không?" A Triền hỏi.

"Nói ra nghe thử một chút."

"Một lát nữa các ngài phải mang di thể của dì đi à?"

"Liên quan tới quỷ quái, thi thể của bà ta cần mang về Minh Kính Tư trước, xác nhận sẽ không sinh ra dị biến."

"Vậy ta có thể nhìn dì một lần không?"

Bạch Hưu Mệnh có chút ngoài ý muốn, cũng không từ chối, chỉ nhắc nhở nói: "Dáng vẻ người chết, cũng không quá đẹp."

Thái độ của A Triền rất kiên quyết: "Ta muốn nhìn bà ấy một lần."

"Có thể." Bạch Hưu Mệnh dẫn nàng đi vào bên trong, A Triền đi theo chàng, tận lực vòng qua vết máu lớn trên mặt đất.

Tiểu Lâm thị chết ở phòng ngủ của mình, bên trong ít máu hơn một chút, xem ra, dường như là bà ta mổ bụng ở gian ngoài, sau đó lại tự mình chạy vào trong phòng.

A Triền bước vào, lập thức thấy thi thể của Tiểu Lâm thị được đặt ở trên mặt đất, trước đó dường như đã có người kiểm tra thi thể, sau khi kiểm tra che lại một lớp vải bố trắng, trên tấm vải trắng vẽ đầy bùa chú màu đỏ.

Nàng đi lên trước xốc lên một góc tấm vải bố trắng, gương mặt không hề có huyết sắc của Tiểu Lâm thị xuất hiện ở trong tầm mắt, gương mặt kia đầy vẻ hoảng sợ, đôi mắt mở to, giống như trước khi chết nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.

A Triền chậm rãi ngồi xổm xuống ở bên cạnh Tiểu Lâm thị, bên tai dường như còn vang vọng lời nói có chút khắc nghiệt của đối phương khi lần đầu gặp mặt.

Hóa ra con người yếu ớt như vậy, dễ dàng như vậy đã chết đi.

Bạch Hưu Mệnh đứng ở phía sau A Triền, nhìn nàng ngồi xổm bất động thật lâu ở bên thi thể, nói câu: "Nén bi thương."

A Triền nghe được giọng chàng mới lấy lại tinh thần, nhưng không quay đầu lại.

"Đại nhân nhìn ra ta khổ sở ở chỗ nào. Ta và dì cũng không thân, bà ta còn muốn chuẩn bị trang phục trang sức cho ta, để ta gả vào danh gia vọng tộc làm thiếp, giành càng nhiều chỗ tốt cho Triệu gia."

Bạch Hưu Mệnh vẫn chưa đáp lời, chỉ an tĩnh mà nghe nàng nói.

"Nhưng… khi con người ta vào đường cùng, nếu có người chịu kéo mình một cái, cho dù người kia cũng không thiện lương như vậy, người này cũng nên xem như người tốt chứ? Đáng tiếc cứ như vậy mà chết đi."

A Triền che lại tấm vải bố trắng đã xốc lên, chậm rãi đứng dậy.

Nàng xoay người, hơi ngẩng đầu lên nhìn về phía Bạch Hưu Mệnh: "Đại nhân sẽ mau chóng tra ra chân tướng chứ?"

Cho dù chân tướng, có khả năng cũng sẽ không an ủi người đã chết oan.

Bạch Hưu Mệnh không trả lời nàng, chỉ nhàn nhạt nói câu "Đi thôi", rồi cất bước rời khỏi trước.

A Triền đi ra vài bước lại dừng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Tiểu Lâm thị lặng lẽ nằm ở nơi đó. Hiện giờ nàng cũng có được thân thể con người, có một ngày cũng sẽ chết đi như vậy ư?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!