Chương 13: (Vô Đề)

Giang Khai nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh, vội vàng tiến lên hành lễ: "Đại nhân, đã đưa Quý Thiền tới."

Vị Giang Thiên hộ này giọng rất to, dường như là khiến ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn sang đây.

A Triền đành phải bước lên trước vài bước, cúi người hành lễ: "Quý Thiền tham kiến đại nhân."

Bạch Hưu Mệnh nhìn về phía A Triền cúi đầu cụp mắt, ngón tay không tự giác mà v**t v* chuôi đao, chàng nhớ tới ngày hôm sau Ngày Của Hoa thủ hạ trình lên quyển sổ ghi chép, nội dung bên trong có thể nói là vô cùng xuất sắc.

Thấy Bạch Hưu Mệnh nhìn chằm chằm Quý Thiền không nói lời nào, những người còn lại đều lo lắng đề phòng, không biết Vị Trấn Phủ sử đại nhân này rốt cuộc là bất mãn ở điểm gì.

May mắn hôm nay đi theo Bạch Hưu Mệnh tới đây lại là Giang Khai nhìn không hiểu ánh mắt người khác, hắn cảm thấy không khí có phần không được tự nhiên, không nhịn được lại gọi một tiếng: "Trấn Phủ sử đại nhân?"

Bạch Hưu Mệnh liếc mắt nhìn hắn một cái, rốt cuộc lên tiếng: "Tách mọi người ra dẫn đi tra hỏi."

"Vâng."

Giang Khai chỉ huy cấp dưới lần lượt dẫn người Triệu gia sang bên phía sương phòng trống tra hỏi, còn lại mấy chủ tử Triệu gia, thì để hắn tự mình phụ trách.

Vốn hắn chuẩn bị dẫn cả A Triền cùng đi, lại bị Bạch Hưu Mệnh cản lại.

"Để nàng ta ở lại."

"À? Vâng." Giang Thiên hộ xoay người tiếp tục đi làm việc.

Chính viện một đám người ra ra vào vào, tuy rằng bận rộn nhưng có thứ tự, vị Thiên hộ kia thoạt nhìn cẩu thả, trên thực tế lại rất có năng lực.

A Triền bị giữ lại một mình cũng không hoảng loạn, rốt cuộc loại trường hợp này, nàng đã trải qua một lần.

"Đi theo ta." Bạch Hưu Mệnh xoay người, lại muốn dẫn nàng vào chính phòng.

A Triền do dự một chút, xách làn váy lên đi theo.

Chỉ đi tới cửa, nàng đã bị mùi máu tanh gay mũi xen lẫn mùi cá tanh trong đó hun tới mức không thể không che lại miệng mũi.

Trên mặt đất nơi nơi đều là máu, không biết vì sao tới giờ lại không đông lại, A Triền nhìn trước mắt toàn một màu đỏ tươi, không biết nên đặt chân như thế nào.

Rốt cuộc nàng không nhịn được hỏi: "Đại nhân, dì của ta rốt cuộc là chết như thế nào, vì sao lại có nhiều máu như vậy?"

"Tự sát."

"Cái, cái gì?" A Triền cho rằng mình nghe lầm.

Bạch Hưu Mệnh nhàn nhạt nói: "Bà ta dùng chủy thủ mổ bụng mình ra, mất máu quá nhiều mà chết."

"Sao có thể, vì sao bà lấy lại làm như vậy?"

"Câu hỏi hay đấy, đây đúng là câu bản quan muốn hỏi ngươi." Bạch Hưu Mệnh nhìn về phía A Triền, "Ngươi cảm thấy, dưới tình huống như thế nào mới khiến bà ta làm như vậy?"

"Ta không biết."

"Không nghĩ ra được, vậy đêm nay cứ ở lại đây mà nghĩ." Bạch Hưu Mệnh nói giọng điềm đạm.

A Triền cảm thấy hôm nay giống như là người này cố ý gây chuyện, nàng nên nghiêm túc một chút cho qua, tránh cho thật sự chọc giận hắn.

Thế nhưng với tính cách Tiểu Lâm thị, ngay cả thật sự gặp phải chuyện gì, cũng không thể nào lựa chọn tự sát.

A Triền đột nhiên nghĩ tới vừa rồi nhìn thấy cái vò lớn kia: "Đại nhân có thể nói cho ta biết không, cái vò kia đựng thứ gì?"

"Thứ ở trong bụng bà ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!