Chương 12: (Vô Đề)

"Quý Thiền, ngươi sao có thể không biết xấu hổ như thế!" Tiết thị nổi giận đùng đùng nói.

"Trước đây khi Tiết phu nhân làm ngoại thất cho Hầu gia, chẳng phải cũng dựa vào không biết xấu hổ hay sao. Chỉ là ánh mắt của bà không tốt lắm, chờ tận mấy năm nay, chờ đến khi hoa tàn ít bướm mới vào Hầu phủ. Ai biết lại qua hai năm nữa, có thể có người khác thế thân bà hay không." Luận công lực chọc giận người khác, A Triền không hề kém so với bất kỳ ai.

"Ngươi…" Tiết thị cảm giác trước mắt hoa lên từng đợt, trước giờ sao không phát hiện Quý Thiền khó chơi như vậy.

Sớm biết như thế, lúc trước nên chơi chết con ranh này ở trong nhà! Hiện giờ thả người ra ngoài rồi, dám không kiêng nể gì ở trước mặt bà ta như thế.

A Triền xoay người, cánh hoa được thêu bằng chỉ vàng trên làn váy lấp lánh dưới ánh mặt trời, nàng cất giọng nhẹ nhàng nói: "Tiết phu nhân, cũng đừng để cho ta chờ lâu quá."

Chờ A Triền rời khỏi một lát, nha hoàn vừa bị đuổi sang bên kia mới thật cẩn thận tiến lên đỡ lấy Tiết thị.

Nàng ta lo lắng hỏi: "Phu nhân, người có khỏe không?"

Tiết thị cắn chặt răng, gằn từng chữ nói: "Không có việc gì, chúng ta trở về."

"Vâng."

Khi A Triền xách theo đồ ăn mới mua về, về phần có thể đòi lại hồi môn của Lâm thị hay không, lần này chắc chắn là không được, loại người giống Tiết thị này, không thấy thỏ không thả chim ưng, có lẽ bà ta tin lời mình nói, nhưng trước khi chưa có chứng cứ, đồ tốt tới tay như vậy tuyệt đối sẽ không nhả ra.

Khi nào có thể lấy về của hồi môn, còn phải xem duyên phận của nàng và Bạch đại nhân khi nào tới.

Sau khi trở về, A Triền chia bánh bách hoa mới mua cho Tiểu Lâm thị và Tôn ma ma, hai người cười nhận lấy, Tiểu Lâm thị chỉ ăn một miếng đã ui chao một tiếng ôm lấy bụng.

"Dì, làm sao vậy?" A Triền bị hoảng sợ, vội vàng sáp lại gần dò hỏi.

"Không sao." Tiểu Lâm thị xua xua tay, đưa bánh bách hoa trong tay cho Tôn ma ma, "Cũng không biết làm sao nữa, gần đây đứa nhỏ này đặc biệt ầm ĩ, cách một lúc là lại đá ta mấy cái."

A Triền thấy bụng bà ta thỉnh thoảng có một chỗ nhô lên, không nhịn được nhíu mày: "Dì gần đây có khám đại phu không, đại phu nói như thế nào?"

"Không cần khám đại phu, ta đã sinh hai lần, còn có chuyện gì là không biết nữa." Tiểu Lâm thị không để ý lắm nói.

"Cái gì hai?" Triệu Văn Nguyệt đúng lúc mới vừa dâng hương xong, từ miếu Hoa Thần đi ra, thấy trong tay A Triền cầm điểm tâm cùng trong lòng ôm hạt dẻ rang đường, có chút ghét bỏ mà bĩu môi.

"Không có gì, con và A Thiền có muốn đi chơi thêm một lát hay không?" Tiểu Lâm thị ngữ khí ôn hòa hỏi.

"Không chơi, con muốn về nhà." Triệu Văn Nguyệt đi đến bên cạnh Tiểu Lâm thị, khoác cánh tay của bà ta, nhẹ nhàng lắc lắc, như là đang làm nũng.

"Được, đều nghe con."

Trên đường xuống núi, phu nhân mấy nhà tới trò chuyện mấy câu cùng Tiểu Lâm thị, thái độ của Tiểu Lâm thị có chút lãnh đạm, chỉ nói bâng quơ hai câu đã đuổi khéo người ta đi rồi.

Chờ bọn họ đi xa, Tiểu Lâm thị mới nói với A Triền: "Mấy nhà này đều là nhà ngũ phẩm trở xuống, có lẽ là trong nhà con nối dõi không nhiều lắm, muốn kiếm được của hời, thật đúng là tưởng bở."

Tới hỏi, đều là những người đã hỏi thăm thân phận của Quý Thiền. Bọn họ vừa coi thường thanh danh Quý Thiền, lại cảm thấy dù sao cũng lấy về thân phận đích nữ được Hầu phủ dạy dỗ nhiều năm như vậy, nạp vào trong phủ cũng không phải không được.

"Dưới ngũ phẩm thì làm sao vậy, nói không chừng có người thăng tiến đấy." Triệu Văn Nguyệt không nhịn được lẩm bẩm một câu.

"Vậy mà con lại bị người cha hồ đồ kia của con dạy hư, gả chồng đương nhiên phải gả cao. Chẳng lẽ con còn trông chờ mình gả qua đó xong hắn mới thăng quan phát tài? Đó là nằm mơ, chuyện tốt như vậy, dựa vào đâu đến phiên con."

"Vậy lúc trước mẹ gả cho cha con, ông ấy còn chỉ là một tiến sĩ thôi." Triệu Văn Nguyệt ngoài miệng không phục, phản bác.

"Nếu không phải nhà ngoại của con…" Tiểu Lâm thị khựng lại, "Con cho rằng trên đời này có mấy người đàn ông tốt giống cha con."

Bà ta chọc chọc trán Triệu Văn Nguyệt, tuy rằng ngữ khí không tốt, nhưng cũng không giống trước đó bởi vì đề tài này mà lại cãi nhau.

Mẹ con hai người tự đỡ lẫn nhau, được nha hoàn vây quanh đi về phía trước, A Triền cùng Tôn ma ma thì đi theo ở phía sau.

Khi đoàn người trở lại trong thành đã qua buổi trưa, tuy rằng trên đường ăn hạt dẻ rang đường và bánh bách hoa, nhưng không ăn cơm ăn thức ăn, vẫn cảm thấy trong bụng trống rỗng. Càng đừng nói hai bên đường, tửu lầu tỏa ra hương đồ ăn, làm người ta thèm nhỏ dãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!