Chương 11: (Vô Đề)

"Tiết công tử, Tiết phu nhân, thật là trùng hợp, có thể ở gặp được mọi người ở đây." Triệu Văn Nguyệt gặp được Tiết Minh Đường, tức khắc chẳng còn nhớ gì tới mẫu thân nàng ta cả.

Tiết thị mỉm cười với Triệu Văn Nguyệt: "Triệu cô nương đi cùng tỷ muội tới à, đi ra ngoài chơi sao lại trang điểm mộc mạc như vậy?"

Tỷ muội trong lời bà ta, đương nhiên là chỉ A Triền đứng bên.

Triệu Văn Nguyệt nghe xong lời này, ánh mắt nhìn về phía A Triền như là mang theo độc, đồng thời trong lòng cũng oán trách mẫu thân, oán bà chỉ biết săn sóc cho Quý Thiền, lại không chịu tính toán chút nào vì người con gái là mình đây, làm hại nàng ta mất mặt ở trước mặt tỷ tỷ của Tiết Minh Đường.

A Triền rốt cuộc hiểu rõ vì sao Quý Thiền lại rơi xuống tình trạng này, Tiết thị này vừa mở miệng là đã châm ngòi, còn lặng lẽ như vậy, xem chừng trước đây cũng đối phó với Quý Thiền như vậy.

Trước kia từng chút từng chút một như tằm ăn rỗi ăn mòn cảm tình của Tấn Dương Hầu với Quý Thiền, đuổi nàng ấy ra khỏi nhà, lại làm nàng ấy biến mất.

Lòng người khó dò, câu nói này, A Triền đã hiểu rõ từ lâu.

Triệu Văn Nguyệt không nhìn ra bộ mặt thật của Tiết thị, không có nghĩa rằng Tiểu Lâm thị cũng không nhìn được.

Bà ta hừ lạnh một tiếng: "So ra kém Tiết phu nhân, Tấn Dương Hầu không có ở đây, còn trang điểm hoa hòe lộng lẫy như vậy, cũng không biết là đi gặp cha đứa con nào của bà?"

A Triền cười phụt thành tiếng, thấy có người nhìn qua, nàng nâng lên tay áo lên che, nhưng cũng không che giấu sự vui sướng khi người gặp họa của mình.

Tuy là Tiết thị trước giờ đều giỏi nhẫn nhịn, cũng bị lời này của Tiểu Lâm thị làm mặt mũi trắng bệch.

Con trai con gái Tiết thị nhìn chằm chằm vào Tiểu Lâm thị và Quý Thiền, dường như muốn nói gì đó, lại bị bà ta giơ tay ngăn lại.

Tiết thị nhìn bụng của Tiểu Lâm thị, lạnh lùng nói: "Triệu phu nhân vẫn nên tích chút khẩu đức vì đứa bé chưa sinh ra đi."

"Ta không làm chuyện trái với lương tâm, không cần tích đức, có lẽ nào Tiết phu nhân mỗi ngày đều ở nhà cầu thần bái phật hả?"

Nói xong, Tiểu Lâm thị trừng mắt nhìn con gái một cái: "Văn Nguyệt, A Thiền, còn không mau đi."

"Mẹ." Triệu Văn Nguyệt lâm vào thế khó xử, nhưng thấy ngoại trừ hai nhà bọn họ, bên cạnh còn có những người khác chỉ chỉ trỏ trỏ xem náo nhiệt, nàng ta cảm thấy trên mặt nóng rát, bước nhanh đuổi kịp mẫu thân đi lên trên núi.

A Triền lại không cảm thấy có gì mất mặt, cái miệng này của Tiểu Lâm thị nói câu nào với những người đáng ghét cũng đều làm người ta thấy tâm tình thoải mái.

Tiết thị thấy mấy người A Triền tiếp tục đi về phía trước, bà ta cũng không có ý định theo sau, chỉ lạnh lùng mà nhìn bóng dáng thướt tha của A Triền.

Vừa rồi bà ta mới phát hiện, ánh mắt của không ít công tử trẻ tuổi chung quanh đều dừng ở trên người Quý Thiền.

Lúc trước còn ở Hầu phủ sao lại không phát hiện, con ranh Quý Thiền này lại thu hút người khác như vậy. Còn cả Tiểu Lâm thị, lúc Lâm thị còn sống cũng không thấy bà ta lui tới, người đã chết, mà ngược lại bà ta còn để tâm tới con gái Lâm thị.

"Mẹ, bọn họ thật sự rất quá đáng, chờ trở về nhà nhất định phải nói cho cha." Tiết Oánh nhìn Tiết thị im lặng, đau lòng nói.

"Được, chút việc nhỏ này không cần nói cho cha con." Tướng công với chuyện đuổi Quý Thiền đi vốn trong lòng đã thấy bất an, đương nhiên bà ta sẽ không để có người nhắc tới Quý Thiền ở bên tai ông ta.

Sau khi bị mẫu thân nói, Tiết Oánh xoay người đi kéo tay áo Tiết Minh Đường: "Cậu, vậy cậu giúp mẹ cháu giáo huấn bọn họ."

Tiết Chiêu đứng bên lên tiếng can ngăn: "Oánh Oánh ngoan, đừng phiền cậu."

Tiết Minh Đường xoa xoa đầu Tiết Oánh: "Được, cậu giúp Oánh Oánh nhà chúng ta giáo huấn bọn họ."

"Minh Đường." Tiết thị nhìn về phía đệ đệ, không phải nó nói phía sau Quý Thiền dường như có người của Minh Kính Tư à, sao còn dám động thủ?

"A tỷ yên tâm, ta có sắp xếp."

Rất nhanh, đoàn người A Triền đi tới trước miếu Hoa Thần, một gian miếu cũng không lớn, rất nhiều cô nương trẻ tuổi xếp hàng chờ dâng hương.

Ngoài cửa miếu còn có người bày sạp bán hoa mai, một cành hoa phải tốn hai văn tiền, lúc mọi người dâng hương, phải cầm cành hoa ném về phía một đôi bình ngọc đặt phía trước tượng Hoa Thần nương nương, ai ném trúng, năm nay có thể được Hoa Thần nương nương phù hộ.

Tiểu Lâm thị đi lên trên thấy có hơi mệt mỏi, ngồi ở đôn bằng đá bên cạnh nghỉ ngơi, để Tôn ma ma đi mua cho con gái và cháu gái hai cành hoa, để hai nàng đi xếp hàng dâng hương cho Hoa Thần nương nương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!