Hội đèn lồng tết Thượng Nguyên*, trời giáng một trận tuyết nhỏ, cổng Chu Tước đối diện mười ba đường Thiên nhai hoa đăng rực rỡ.
*Ngày rằm tháng giêng.
Nếu có người đứng ở tháp Thông Thiên bên trong Hoàng thành từ trên cao nhìn xuống là có thể nhìn thấy dòng người tấp nập hân hoan hòa lẫn trong ánh đèn đuốc sáng trưng, ghép lại thành đồ đằng* phức tạp chiếu rọi vòm trời khiến Cửu Châu** kinh sợ, dưới ánh sáng của đồ đằng, yêu ma quỷ quái trốn trong bóng đêm đang chạy trốn tứ phía.
*Đồ đằng chỉ một vật thể, loài vật, hoặc biểu tượng mà một bộ lạc, thị tộc, hay nhóm người cổ xưa coi là tổ tiên, thần linh bảo trợ, hoặc có mối liên hệ đặc biệt với họ.
** Cửu Châu là một thuật ngữ cổ trong lịch sử Trung Quốc, chỉ chín khu vực hành chính hoặc vùng đất được chia theo truyền thuyết từ thời cổ đại, được cho là hình thành nên Trung Hoa cổ đại.
Có một số quỷ quái liều mạng muốn chạy trốn ra khỏi thành, mà cũng có một số, thà rằng mất mạng, cũng muốn chạy vào.
Cửa thành vốn nên đóng vào đầu giờ Tuất lúc này vẫn mở toang, đám lính thủ thành ai nấy đều hồn vía treo ngược cành cây mà nhìn về phía mười ba đường Thiên nhai, trong lòng tính toán sau khi hết ca trực còn có thể chạy về cùng người nhà đi hội đèn lồng hay không.
Ngay khi bọn họ mất tập trung, một cái bóng bỗng chốc nhoáng qua, chín ngọn đèn rồng* treo ở cửa thành nhấp nháy một chút, lúc lại sáng lên, ánh đèn chiếu rõ một cái bóng di chuyển tới chỗ không ai thấy được.
*Đèn được tạo hình rồng.
Chỉ có chỗ tối dưới cửa thành, còn lưu lại vài giọt máu đen.
Cùng lúc đó, một thiếu nữ mặc bộ váy bông trắng mỏng manh lẻ loi đứng ở cửa hông phủ Tấn Dương Hầu, những bông tuyết nhỏ từ trên bầu trời rơi xuống, trên lông mi nàng phủ một lớp tuyết mỏng, che lại nghi hoặc bất an trong mắt nàng.
Người gác cổng rời khỏi ước chừng nửa khắc mới vội vàng quay lại, phía sau còn có một người phụ nữ trung niên gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Khi người phụ nữ kia nhìn thấy Quý Thiền, mày không khỏi nhăn lại, cất bước tiến lên, ngữ khí có vẻ vô cùng lạnh lẽo: "Đại cô nương, sao cô lại tới đây?"
"Tiền ma ma, hôm nay là ngày sinh nhật của phụ thân, ta muốn…"
Nàng nói còn chưa nói xong đã bị Tiền ma ma ngắt lời, trong giọng nói của đối phương lộ rõ sự không kiên nhẫn: "Đại cô nương, cô biết rõ hôm nay là ngày sinh nhật của Hầu gia, vì sao còn tới quấy rầy? Chẳng lẽ là muốn làm loạn tiệc sinh nhật của Hầu gia?"
Quý Thiền khựng lại, nhẹ giọng nói: "Ta chỉ muốn gặp mặt phụ thân một lần, muốn nói với ông ấy mấy câu."
"Không cần, cô nương hãy ghi nhớ thân phận của mình, cô và Hầu phủ chúng ta đã không còn quan hệ gì cả, Hầu gia cũng vạn lần không muốn gặp cô." Bà ta nói xong đã định đi, lúc này phía đối diện lại xuất hiện một nha hoàn mặt tròn.
Quý Thiền nhớ rõ nha hoàn này, là nha hoàn bên cạnh vị kế phu nhân Tiết thị kia, dường như tên là Xuân Hòa.
Xuân Hòa đi đến trước mặt hai người, quan sát Quý Thiền vài lần, mới quay đầu hỏi Tiền ma ma: "Tiền ma ma đang muốn làm gì thế?"
Tiền ma ma cười nịnh nọt giải thích: "Còn không phải đại cô nương nhất định muốn gặp Hầu gia, hiện tại Hầu gia nào có muốn thấy nàng ta."
"Hóa ra là thế." Xuân Hòa dùng đuôi mắt liếc nhìn Quý Thiền, mới mở miệng nói tiếp, "Hôm nay Hầu gia quả thật rất bận, có điều ta có thể dẫn cô nương vào phủ trước rồi bẩm lên một câu, nếu như Hầu gia không muốn gặp, cô nương cũng chỉ có thể đứng đằng xa xa mà nhìn, dập đầu một cái, như thế cũng coi như là thành toàn tình nghĩa cha con nhiều năm giữa Hầu gia và cô nương, như vậy được không?"
Quý Thiền cắn c*n m** d***, lại không có cảm giác đau đớn, nàng nghe được chính mình trả lời: "Được"
Xuân Hòa cười mỉm, lúc xoay người ngữ khí đột nhiên có chút nghiêm khắc mà nói với Tiền ma ma: "Trong phủ này đại cô nương là cô nương nhà chúng ta, mà không phải là kẻ ất ơ nào đấy, sau này Tiền ma ma vẫn phải cẩn thận một chút."
"Vâng, vâng, nhìn xem đầu óc này của lão nô, quả thật là không dùng được." Tiền ma ma liên tục cúi đầu cười gượng không dám nhiều lời nữa.
Quý Thiền im lặng mà nhìn một màn này, đến nay nàng vẫn không rõ, vì sao mình rơi xuống tình cảnh này?
Mười mấy ngày trước, nàng vẫn là đích trưởng nữ của Tấn Dương Hầu, nhưng đảo mắt, đã có một người tự xưng nha hoàn bên cạnh mẫu thân nàng mười tám năm trước tới cửa, nói nàng không phải là huyết mạch của Hầu gia, mà là con riêng nhiều năm trước Hầu phu nhân tư thông với người khác sinh hạ.
Phụ thân nàng lúc đầu vẫn chưa tin tưởng, chỉ sai người đuổi người tự xưng là nha hoàn kia đi, cho đến khi Tiết thị mở miệng khuyên bảo, khuyên ông ta nhất định phải tra ra chân tướng, tránh cho làm bẩn danh tiết của tiên phu nhân.
Bọn họ đầu tiên là tìm người chứng thực thân phận của nha hoàn kia, sau đó nhờ nha hoàn kia chỉ điểm tìm được bà đỡ đỡ đẻ cho mẫu thân nàng, bà đỡ kia một mực khẳng định rằng lúc nàng sinh ra là sinh non, nhưng lại trông không giống sinh non chút nào.
Chỉ bằng vài câu bôi nhọ của những người không biết lai lịch này, mặt phụ thân nàng tức khắc đã biến sắc.
Nhưng cũng chưa từng nghĩ lại rằng, khi mẫu thân nàng sinh non, là bởi vì biết được chuyện ông ta xuất chinh bên ngoài gặp mai phục, kinh hãi quá gây ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!