Ý thức của Lộc Hữu Thanh dần quay trở lại, chuyện ngày hôm đó vẫn hiện lên rõ mồn một trong trí não, lúc này hồi tưởng lại cứ như vừa mới xảy ra cách đây không lâu. Kết quả cuối cùng dường như là trong nửa tháng Nhan Hạc nghỉ ở nhà, lệnh xử phạt của nhà trường đối với nàng cũng coi như đã được làm sáng tỏ.
Triệu Lỗi vì hành vi bôi nhọ bạn học cùng với đánh nhau ẩu đả trong trường nên bị nhà trường buộc thôi học, nỗi oan ức của Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng được gột rửa.
Lúc ấy trong lòng cô là cảm xúc gì nhỉ? Lộc Hữu Thanh khẽ suy nghĩ, là vui vẻ hay hân hoan sao? Không phải, khi đó trong lòng trong mắt cô đều chỉ có hình bóng của cô gái vì giúp mình mà bị buộc phải về nhà kia. Sự rung động của tuổi thanh xuân ấy khiến cô run rẩy, cho đến tận bây giờ khi nhớ lại, lồng ngực cô vẫn không khỏi phập phồng thổn thức.
Ánh mắt Lộc Hữu Thanh sâu thẳm, kết quả tốt đẹp nhất mà cô nhận được từ chuyện này chính là: vì trong thời gian chờ đợi kết quả xử phạt, lớp học đã tiến hành đổi chỗ ngồi. Lộc Hữu Thanh không có quyền lựa chọn nên bị giáo viên xếp vào dãy cuối cùng, mà Nhan Hạc cũng đang bị phạt nghỉ ở nhà nên cũng chẳng còn vị trí nào để chọn lựa.
Hai người cứ như vậy mà trở thành bạn cùng bàn, tuy là tình cờ nhưng lại như có tâm ý tương thông.
Hồi ức khép lại, Lộc Hữu Thanh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những áng mây tản mác cuộn lấy ánh hoàng hôn đang trôi về phía xa, khắp bầu trời bị nắng chiều nhuộm thắm, trông vô cùng đẹp đẽ, tâm trạng của cô cũng trở nên đặc biệt nhẹ nhàng.
Cô đứng dậy, đặt một nụ hôn lên trán Nhan Hạc.
"A Hạc, mộng đẹp nhé." Cô lưu luyến thầm thì.
Đẩy cửa phòng ra, Lâm Nhạc đã đứng ở cạnh cửa không biết từ bao giờ, vẻ mặt trông có vẻ rất sốt ruột, Lộc Hữu Thanh khẽ nhíu mày.
"Có chuyện gì xảy ra sao?"
Lâm Nhạc bối rối đan hai tay vào nhau, vẻ mặt đầy vẻ do dự không biết nên mở lời thế nào.
"A Hạc ngủ rồi, cô muốn đưa đồ gì cho cậu ấy thì cứ giao cho tôi đi." Lộc Hữu Thanh nhớ tới chuyện Nhan Hạc đã nói lúc trước nên lên tiếng.
Lâm Nhạc lúc này mới phản ứng lại: "Không phải chuyện của Nhan tiểu thư." Cô ấy cắn răng nói tiếp, "Ô tiểu thư đã gọi điện thoại cho tôi."
Biểu cảm vốn đang thả lỏng của Lộc Hữu Thanh đột nhiên căng thẳng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhạc trở nên sâu thẳm: "Cô ta đã nói gì?"
Lâm Nhạc thuật lại: "Cô ấy hỏi Nhan tiểu thư đang ở đâu, tôi nói cô ấy gặp tai nạn xe cộ, hiện tại đang nghỉ ngơi không tiện gặp người lạ, thế là cô ấy liền cúp máy. Đến khi tôi gọi lại thì phát hiện cô ấy đã chặn số của tôi rồi."
"Có lẽ cô ấy không gọi được vào điện thoại của Nhan tiểu thư, lại không có số di động của cô nên mới tìm đến tôi." Lâm Nhạc nói.
Đôi lông mày của Lộc Hữu Thanh nhíu chặt, trong đôi đồng tử đen sẫm ẩn giấu một nỗi u uất không thể tan biến.
"Tôi biết rồi." Lộc Hữu Thanh đưa tay day nhẹ trán, sự bực bội vừa mới dịu đi đôi chút lại một lần nữa trào dâng trong đầu.
Cô xoay người, dặn dò hai vệ sĩ đứng ở hai bên đại môn: "Nhớ kỹ công việc tôi đã giao cho các anh."
Hai người vệ sĩ nghiêm túc gật đầu, sau đó tiếp tục đứng ở cửa làm những bức tượng sư tử đá không chút sơ hở.
Lộc Hữu Thanh bực bội đi ra ngoài, Lâm Nhạc đi sát bên cạnh cô: "Nếu Ô tiểu thư tìm đến Nhan tiểu thư thì phải làm sao đây?"
Bước chân Lộc Hữu Thanh khựng lại, dường như vừa nhớ ra chuyện gì đó, cô khẽ thở dài một tiếng thật sâu.
"Hiện tại cô ta đang ở nước ngoài để trốn tránh Lê Vấn Thu, chắc là sẽ không về nhanh như vậy đâu." Nói rồi, cô sải bước nhanh về phía trước, bỏ lại Lâm Nhạc ở phía sau, dường như không muốn nghe thêm bất kỳ câu hỏi nào nữa.
Lâm Nhạc đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của Lộc Hữu Thanh mà cảm thấy có vài phần cô độc. Cô ấy nuốt ngược câu hỏi cuối cùng vào trong bụng, không đành lòng hỏi thêm nữa.
Nếu cô ấy thật sự trở về, cô định sẽ làm thế nào đây?Cuối cùng Lộc Hữu Thanh vẫn phải đi công tác. Trước khi đi, cô đưa cho Nhan Hạc một chiếc điện thoại mới, Nhan Hạc đã lưu phương thức liên lạc của cô vào máy.
"Có chuyện gì thì cứ tìm mình, đừng sợ làm phiền, nếu không thấy tin nhắn của cậu mình sẽ nhớ cậu lắm đấy." Lộc Hữu Thanh dặn dò.
Nhan Hạc rất muốn vặn hỏi lại rằng chẳng lẽ nàng gửi tin nhắn đi thì Lộc Hữu Thanh sẽ không nhớ nàng sao.
Vì sợ Nhan Hạc xảy ra sơ suất gì, lần này Lộc Hữu Thanh rời đi mà không mang theo Lâm Nhạc. Công việc cô giao cho Lâm Nhạc chính là chăm sóc tốt cho Nhan Hạc, sau khi cô về tiền lương sẽ được tăng gấp đôi.
Lâm Nhạc đương nhiên là rất sẵn lòng ở lại bệnh viện, cô ấy thậm chí còn hận không thể dính chặt lấy Nhan Hạc, nhìn chằm chằm nàng không rời mắt.
Đối với việc này, Nhan Hạc vô cùng lịch sự mà chủ động xin phương thức liên lạc của cô ấy, nói rằng nếu có chuyện gì sẽ phiền đến cô ấy, lúc đó mới khiến Lâm Nhạc từ bỏ ý định kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!