Nhan Hạc nói những lời này, ngữ khí không mang theo bất kỳ sự dò xét nào, ôn nhu vô cùng, giống như một người vợ hiền dịu đang thấu hiểu cho vợ mình, chủ động tìm kiếm biện pháp tốt nhất để giải tỏa phiền não cho đối phương.
Ánh mắt nàng trong veo, hiền lành và vô hại, dường như chỉ là đột nhiên nghĩ đến chuyện này rồi vô tình nhắc tới mà thôi.
Đối diện với tầm mắt của Lộc Hữu Thanh, nụ cười nơi khóe miệng nàng càng sâu thêm, nàng lặp lại một lần nữa.
"Cậu cứ yên tâm đi."
Lộc Hữu Thanh đưa tay ra, những ngón tay xuyên qua làn tóc của Nhan Hạc, lướt qua bên tai rồi cuối cùng dừng lại ở sau gáy. Cô xoa xoa tóc nàng, làm mái tóc ấy rối tung lên. Nhìn thấy Nhan Hạc khẽ nhíu mày tỏ ý kháng nghị, cô không nhịn được mà bật cười.
"Cậu không ở bên cạnh mình, dù có bao nhiêu người vây quanh cậu đi nữa thì mình vẫn lo lắng mà." Cô lên tiếng, giọng nói vẫn dịu dàng như trước, đồng thời lại pha lẫn một chút bất đắc dĩ, hoàn toàn không có vẻ gì là bị lời nói của Nhan Hạc làm cho kinh động.
Nhan Hạc đột nhiên ngẩn người khi bị cô xoa đầu, nàng cúi thấp mặt xuống, để mặc cho Lộc Hữu Thanh tiếp tục xoa, nhưng gương mặt ẩn sau làn tóc xõa lại trầm xuống.
Chẳng lẽ là nàng nghĩ nhiều rồi sao?
Rất nhiều ngày trước, nàng đã phát hiện ra hai vệ sĩ đứng ở cửa, một trái một phải canh giữ bên ngoài. Mỗi lần Lộc Hữu Thanh mở cửa, nàng đều có thể nhìn thấy hai người đó.
Ban đầu Nhan Hạc cho rằng họ là người Lộc Hữu Thanh tìm tới để ngăn không cho người ngoài quấy rầy mình, nhưng thời gian dài trôi qua, những người Nhan Hạc nhìn thấy chỉ có Lộc Hữu Thanh, trợ lý Lâm Nhạc, cùng với bác sĩ và y tá đến kiểm tra định kỳ.
Hai người đang ở trong phòng bệnh VIP của bệnh viện, bình thường không có mấy ai lui tới, số người Nhan Hạc gặp trong mấy ngày qua chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vết thương ở chân nàng bắt đầu dần hồi phục, vết rạch ở đùi phải cũng bắt đầu khép miệng. Trong điều kiện vết thương không bị nứt ra, nàng đã có thể đi được một đoạn khá xa, nhưng dù thế nào đi nữa, Lộc Hữu Thanh cũng chỉ đỡ nàng đi lại trong phòng, tuyệt đối không nhắc nửa lời đến chuyện bên ngoài.
Mọi dấu hiệu đều khiến Nhan Hạc không thể không hoài nghi, có lẽ hai người kia căn bản không phải để canh chừng người ngoài, mà giống như là...
Chuyên môn để canh chừng nàng.
Cộng thêm những phản ứng kỳ lạ nảy sinh khi đối mặt với Lộc Hữu Thanh trước đó, nàng càng cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.
Nhan Hạc biết sau khi mất trí nhớ, bản thân trở nên hay suy nghĩ lung tung. Sự chăm sóc của Lộc Hữu Thanh dành cho nàng chưa bao giờ là hứng thú nhất thời, Nhan Hạc có thể cảm nhận được trong từng động tác và lời nói của cô đều chứa đựng một tình cảm sâu đậm và bền bỉ.
Nhưng nỗi sợ hãi và bất an vẫn cứ lan tỏa nhanh chóng trong mỗi đêm khuya sau khi nàng chìm vào giấc ngủ. Nhan Hạc bị chính suy đoán của mình làm cho hoảng sợ, sau lưng bắt đầu rịn ra mồ hôi lạnh, nụ cười trên mặt cũng suýt chút nữa là không duy trì nổi.
Vốn dĩ suy đoán này đã sắp bén rễ trong lòng nàng, chỉ là sự thử lòng hôm nay lại khiến mối hoài nghi này đột ngột lung lay, biểu cảm của Lộc Hữu Thanh không giống như bị nói trúng tim đen.
Nàng thậm chí đã nghĩ đến việc khi nàng nhắc tới chuyện này, Lộc Hữu Thanh sẽ ngẩn ngơ, sẽ lúng túng né tránh tầm mắt, thậm chí là phẫn nộ.
Thế nhưng dáng vẻ dịu dàng, cười như không cười hiện tại của cô là thế nào đây?
Phản ứng mà Lộc Hữu Thanh dành cho nàng giống như là trước đó cô lỡ quên nói một việc, sau khi được Nhan Hạc nhắc nhở thì mới bổ sung cho hoàn chỉnh vậy. Không hề lúng túng, không hề bất an, thậm chí nàng còn có thể cảm nhận được nỗi buồn của cô cũng là vì lo lắng cho nàng.
Chẳng lẽ, thật sự là nàng nghĩ nhiều rồi sao?
Nhan Hạc dường như đang đứng dưới một vực sâu thăm thẳm, nàng muốn nhìn rõ những thứ ở phía trên, nhưng dù có cố gắng mở to mắt đến mấy cũng chỉ thấy một khoảng không hư vô.
Cổ tay bị ai đó nắm lấy, nàng ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt trong veo như nước mùa thu của Lộc Hữu Thanh, sự ngờ vực trong lòng bỗng chốc tan biến quá nửa.
Có lẽ, thật sự là nàng đã nghĩ quá nhiều.
Nàng mở lời, giọng nói khàn khàn đến mức chính nàng cũng không nhận ra.
"Tôi muốn xuống giường đi lại một chút."
Lộc Hữu Thanh nhanh chóng đáp ứng: "Được, mình đỡ cậu dậy."
"Ý tôi là..." Nhan Hạc mím môi nói, "Tôi muốn ra ngoài đi dạo một chút."
Lộc Hữu Thanh nghe vậy thì thoáng khựng lại, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt. Cô nhìn ra phía ngoài, dường như đang cân nhắc xem lúc này đi ra ngoài có bị những bệnh nhân khác va phải hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!