Chương 7: (Vô Đề)

Giọng nàng khàn đặc vì cổ đang bị Lộc Hữu Thanh siết chặt. Ngay khi vừa mở miệng, nàng liền cảm nhận được xúc cảm từ lòng bàn tay Lộc Hữu Thanh đang m*n tr*n trên cổ mình. Từng chút một, trong lòng nàng như có sóng cuộn trào, khiến nàng không tự chủ được mà rùng mình co rúm lại.

Nhan Hạc nắm lấy cổ tay Lộc Hữu Thanh, dùng chút sức lực để gạt bàn tay ấy ra khỏi cổ mình.

Hương thơm ngào ngạt dần tan đi, hơi thở vốn bị người kia khóa chặt dường như cũng trở nên thông thuận hơn. Nàng cúi đầu th* d*c, lồng ngực phập phồng liên hồi, khẽ l**m bờ môi có chút khô khốc.

Khoảng cách giữa hai người vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ xa nhau ra. Lộc Hữu Thanh nhìn Nhan Hạc từ trên xuống dưới, thu hết mọi sự thay đổi trên nét mặt nàng vào mắt, ánh mắt cô dần trở nên trầm mặc.

Rất lâu sau đó, lâu đến mức nhịp thở của Nhan Hạc đã dần bình ổn lại, nàng vẫn không nghe thấy bất kỳ phản ứng nào từ phía Lộc Hữu Thanh, ngay cả tiếng thở của cô cũng im bặt một cách quỷ dị.

Nếu không phải chính tay nàng đang nắm lấy cổ tay cô, cảm nhận được nhiệt độ ấm áp truyền đến từ làn da ấy, nàng suýt chút nữa đã tưởng rằng người trước mặt này đã biến mất rồi.

Nhan Hạc nghiêng đầu, những sợi tóc rũ xuống che khuất hơn nửa tầm mắt. Nàng thu lại tâm tình, hơi ngẩng đầu lên nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, liền bắt gặp một đôi con ngươi sâu thẳm.

Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, ánh mắt chậm rãi rời từ khuôn mặt nàng xuống dưới, dừng lại trên hai bàn tay đang đan vào nhau của hai người.

Lúc này Nhan Hạc mới nhận ra mình vẫn còn nắm chặt cổ tay Lộc Hữu Thanh, nàng vội vàng buông tay ra.

Làn da của Lộc Hữu Thanh rất trắng và mềm, chỉ cần chạm nhẹ một chút là sẽ để lại vết đỏ. Vừa rồi Nhan Hạc có dùng chút sức nên trên cổ tay cô đã in hằn vài dấu tay rõ rệt. Thấy vậy, Nhan Hạc vội vàng xin lỗi.

"Xin, xin lỗi cậu." Hình như lúc nãy nàng dùng lực hơi mạnh quá.

Lộc Hữu Thanh bình thản nhìn cổ tay mình, cổ tay trắng như sứ bị vài vệt đỏ bao quanh trông rất không hài hòa. Thế nhưng Lộc Hữu Thanh lại cong môi, dường như cô rất hài lòng với tác phẩm mà Nhan Hạc đã để lại này.

Cô vươn tay, giúp Nhan Hạc vén những sợi tóc xõa xuống ra sau tai, để lộ khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết.

"A Hạc." Cô gọi, ngón trỏ nâng cằm Nhan Hạc lên, bắt nàng phải đối diện với mình, đôi môi đỏ mọng mấp máy.

"Mình là vị hôn thê của cậu, cậu không cần phải nói xin lỗi."

Vị hôn thê.

Nhan Hạc lặp đi lặp lại danh xưng này trong đầu, vành tai đỏ ửng lên. Dưới cái nhìn từ trên cao xuống của Lộc Hữu Thanh, nàng khẽ gật đầu.

Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng buông tay, cô ngồi dậy từ mép giường, cầm lấy ly nước bên cạnh chậm rãi uống. Bởi vì nụ hôn lúc nãy, lớp son môi của cô bị lem không đều, giờ đây phần lớn đều dính lại trên thành ly.

Ánh mắt Nhan Hạc dời theo chiếc ly khi cô đặt nó xuống, dường như nàng lại cảm nhận được xúc cảm dinh dính của dấu môi ấy khắc trên cổ mình. Nàng quay đầu đi chỗ khác không nhìn nữa, vô tình lại thấy chiếc điện thoại mà Lộc Hữu Thanh đặt trên bàn.

Lúc nãy khi kiểm tra, bác sĩ đã giúp nàng thay băng gạc mới trên đầu. Không biết có phải do tác động của tiềm thức hay không mà nàng cảm thấy tư duy của mình cũng minh mẫn hơn nhiều.

"Vừa rồi cuộc điện thoại đó là Lâm Nhạc tìm tôi sao?" Nhan Hạc mở lời.

Lộc Hữu Thanh nhìn về phía nàng: "Cô ấy tìm cậu làm gì?"

"Lúc trước khi cậu không có ở đây, tôi có nhờ cô ấy mang cho mấy quyển sách. Cô ấy nói lần sau tới sẽ mang qua." Nhan Hạc giải thích, nàng nhìn Lộc Hữu Thanh, chờ đợi câu trả lời từ cô.

Lộc Hữu Thanh ngồi bên cạnh, hơi nâng cằm nhìn nàng: "Chuyện như vậy, tại sao cậu không nói với mình?"

Nhan Hạc: "Mỗi ngày cậu ở đây bầu bạn với tôi đã rất mệt rồi, còn phải làm những việc vặt này nữa, tôi... tôi sẽ thấy áy náy lắm."

Lộc Hữu Thanh nghe vậy thì nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn nàng. Đôi mắt đen láy bẩm sinh đã mang theo vài phần xa cách, khi cô không cười thì vẻ lạnh lùng ấy càng đậm nét hơn.

Những lời này của Nhan Hạc đã lấy lòng Lộc Hữu Thanh rất nhiều. Cô không buồn truy cứu xem đó là thật hay giả, cô đứng dậy tiến tới, khóe môi cong lên, không nhịn được mà xoa xoa má Nhan Hạc, vẻ mặt lại khôi phục sự dịu dàng như thường lệ.

"Không sao đâu, sau này những chuyện này nhớ phải nói cho mình biết đấy." Cô nói, rồi tiếp tục giải thích.

"Cuộc điện thoại vừa rồi không phải Lâm Nhạc gọi đâu."

"À, vậy được rồi." Giọng Nhan Hạc có chút hụt hẫng, nàng cũng không hỏi tới cùng xem đó là ai, giống như nàng thực sự chỉ quan tâm đến việc Lâm Nhạc mang sách cho mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!